Hãy để ánh sáng và tình yêu chữa lành trái tim. Để ta được tự do và hạnh phúc.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025

Giá trị của nỗi sợ và Ego

Đúng vậy: nỗi sợ và bản ngã ego đều có giá trị của chúng. Ý nghĩa của chúng là sự bảo vệ. 


Bảo vệ bạn khỏi tổn thương "một lần nữa" , khỏi thất bại "một lần nữa'". 

Cách duy nhất để chế ngự và sống chung với bản ngã ego và nỗi sợ chính là hiểu nó - hiểu rằng nó cũng chỉ muốn bảo vệ bạn - để nó hiểu rằng bạn có thể chịu đựng được "tổn thương", bạn không còn là đứa trẻ yếu đuối nữa. Cũng giống như người mẹ luôn lo sợ đứa con nhỏ bé bị ngã- bị đau, luôn la hét, cấm cản đứa bé, đe dọa "ngã đó, đau đó, nguy hiểm lắm". Điều ta cần làm là biến người mẹ la hét, lo sợ đó thành người cha vững vàng - tin tưởng - nghiêm khắc và người mẹ yêu thương, xoa dịu bạn khi bạn vấp ngã. Đúng rồi đó - làm cha mẹ cho bản thân. Có lẽ bạn đã nghe rồi phải không?


Thay vì chối bỏ, gạt phăng đi mọi điều ego cố gắng rót vào tai bạn - ngồi với nó - cho nó biết bạn có thể làm được - bạn không còn là đứa trẻ yếu ớt, bạn mạnh mẽ và kiên cường, bạn ngã và bạn luôn đứng dậy. Và bạn làm được. Hãy biến nó thành người cha mẹ của bản thân: yêu thương vô điều kiện, tin tưởng và luôn là che chở cho bạn khi bạn về.


Một lần nữa - hiểu nỗi sợ là sự bảo vệ - không phải là sự kiềm hãm xiềng xích - cảm thấy dễ dàng hơn đúng ko? Bạn không cần chống lại nó - chỉ cần thay đổi cách bạn suy nghĩ : Tôi luôn đứng dậy được - Tôi kiên cường. Đừng chờ sự thay đổi. Bạn không phải suy nghĩ của ego, không phải là nỗi sợ, không phải là sự kém cỏi mà ego nghĩ. Trong bài Hope của NF có câu "We are not enough(/lời ego). We are not the same (lời NF)". Ego của bạn không phải là bạn, không chứa sự thật của bạn. Bạn nhận ra bạn không phải là suy nghĩ của bản thân là bạn đã đi được nửa quãng đường đến tự do rồi. 


Hãy là sự thay đổi: trao cho bản thân tình yêu bạn luôn khao khát, sự công nhận bạn luôn mong đợi, tin tưởng bản thân như bạn mong thế giới tin vào mình. 



Do not wait for the change. Be the change - Be the love you want to get - Be the regconition you dream of :)

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2022

Vượt qua sự bất an trong tình yêu

#insecurity #selfesteem
Vượt qua sự bất an trong tình yêu
Bất an (Insecurity) là gì? Bất an là sự lo lắng, bồn chồn, nỗi sợ hãi bị từ chối, bị bỏ rơi, nỗi sợ cô đơn một mình, sợ không có được tình yêu. Bất an khiến bạn không dám sống đúng với tình cảm của mình, không dám thành thật và chân thành với bản thân và đối phương, khiến bạn phản bội chính mình để đánh đổi tình cảm của người khác.

Ai cũng có lúc cảm thấy bất an. Dù bạn tự tin đến đâu, vẫn có lúc bạn cảm thấy nghi hoặc, bồn chồn và bất an không chỉ trong các mối quan hệ mà cả trong cuộc sống đời thường. Nhưng khi sự bất an đó luôn thường trực, gây ám ảnh và khiến bạn hành xử như mất lý trí, cản trở sự yên bình và tĩnh lặng trong bạn thì đã đến lúc xử lý nỗi bất an đó.

Chúng ta không cần xấu hổ vì cảm thấy bất an, không nên gắn mình với "yếu đuối", "needy", thiếu thốn tình cảm... Ai cũng có lúc bất an. Bất an là biểu hiện của nỗi sợ bị bỏ rơi và nhu cầu ổn định - một nhu cầu và nỗi sợ sinh tồn nguyên thủy của con người.

Vậy làm sao để vượt qua nỗi bất an?

Bạn không nên và không thể trốn tránh bất an.

Chúng ta cần nhìn vào gốc rễ của sự bất an và làm việc với chính mình thay vì đi chạy trốn. Bạn sợ bị bỏ rơi vì bạn sợ khi một mình, bạn sẽ không sống nổi. Gốc rễ của sự bất an là nhu cầu nguyên thủy kết nối của con người. Và khi nhu cầu kết nối, nhu cầu được an toàn không được đáp ứng, bạn cho rằng bạn bị bỏ rơi vì bạn thiếu sót, vì bạn không đủ, vì bạn có lỗi lầm. Điều đó dẫn đến tự trọng - self esteem của bạn ngày càng thấp.

Thứ nhất, nâng cao self-esteem của bạn. Self-esteem là cách bạn đánh giá bản thân, bao gồm giá trị bản thân cũng như sự tin tưởng vào chính mình. Như Marisa Peer nói: " Không có gì nâng cao self-esteem hơn lời khen". Và tuyệt vời hơn cả là lời khen ngợi và công nhận từ chính bản thân bạn. Thay vì so sánh với người khác, hãy nhìn ra những ưu điểm của bản thân. Nhắc nhở bản thân hằng ngày rằng bạn xứng đáng, bạn đáng yêu, bạn có giá trị và ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu chưa tìm được lý do, dần dần bạn sẽ nhận ra. Mỗi bông hoa đều có màu sắc, dáng hình và mùi hương khác nhau và đều tuyệt đẹp. Bạn cũng vậy.

Khi bạn tin tưởng vào chính mình, bạn không cần chờ đợi ai, không cần bồn chồn, không cần sợ hãi bị bỏ rơi hay bị chối từ, không cần chạy theo ai để được yêu thương. Vì bạn tin và biết rằng bạn xứng đáng được yêu thương và đối xử tử tế, đàng hoàng.

Thứ hai, nhắc nhở bản thân: " Mình vẫn sống và sẽ sống. Mình sẽ không chết". Bạn lo sợ đến cực độ vì bạn nghĩ "Nếu không có người đó, mình sẽ chết mất", "Nếu không có người đó, mình sẽ không thể yêu ai"... Và bạn hay tôi đều biết bạn sẽ không chết, ít nhất không phải vì ai đó ra đi khỏi cuộc sống của bạn. Chắc chắn bạn đau khổ, có thể cảm thấy tan vỡ và mất mát, nhưng không chết.

Bất an chính là nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ không thể tồn tại nếu một mình. Tôi nhận ra điều đó khi tôi tự thôi miên bản thân để tìm hiểu tại sao tôi lại bất an và hành xử như mất bản thân khi tôi đang yêu. Tôi yêu một người tuyệt vời, luôn xuất hiện khi tôi cần, luôn yêu thương, quan tâm, ân cần mà tôi vẫn thấy bất an là vì đâu. Và tôi có câu trả lời: trong tiềm thức, tôi sợ bị bỏ rơi vì tôi nghĩ lúc đó tôi sẽ chết, vì tôi thấy sự nguy hiểm khi không có ai bên cạnh. Trong tiềm thức, nỗi lo sợ bất an là đứa trẻ. Và sự thật, chúng ta vẫn luôn có một phần đứa trẻ của bản thân trong tiềm thức, với những sợ hãi, những tổn thương, những nỗi đau và bất lực.

Khi bạn nói với chính mình rằng bạn sẽ không chết, bạn đang sống và sẽ sống, tâm trí bạn sẽ nhẹ nhõm nói: à, vậy có thể yên tâm rồi. Và dần dần, bạn sẽ rời khỏi nỗi sợ, lấy lại được phần lý trí và nhận ra sự bất an bạn có đúng là vô lý.

Thứ ba, tin vào bản thân: tin vào việc bản thân luôn đưa ra lựa chọn đúng đắn, tin vào trực giác của bạn sẽ dẫn bạn đúng đường, tin rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Thay đổi là bản chất của vạn vật. Không có gì đứng yên mãi một chỗ. Bạn cũng sẽ thay đổi, tôi sẽ thay đổi, môi trường và con người quanh ta thay đổi. Chúng ta có thể sợ hãi nhưng chúng ta không thể ngăn cản những gì có thể xảy ra, càng không thể chắc chắc tương lai phía trước. Chúng ta không đoán được, càng không ngăn được những gì tương lai còn chưa tới.

Khi bạn có self-esteem đủ lớn mạnh, bạn sẽ tin tưởng vào trực giác, vào giá trị bản thân thay vì quá chú trọng những chuyện không thể biết trước.

Tin rằng dù chuyện gì xảy ra bạn luôn vững vàng, luôn kiên cường để vượt qua sóng gió, tin rằng dù thế nào bạn sẽ hạnh phúc, tin bạn xứng đáng được hạnh phúc, tin rằng mọi thứ luôn tốt đẹp. Nếu bạn không thể nhìn thấy, không tưởng tượng được tương lai hạnh phúc, yên bình và tốt đẹp thì hãy tin luôn có tương lai tốt đẹp cho bạn, xứng đáng với con người tốt bụng, đáng yêu là bạn.

Điều tôi học được là tâm trí hoạt động như câu hỏi "Có-Không". Bạn không thể mập mờ với suy nghĩ của mình. Hãy chọn tin tưởng vào bản thân, vào việc nhất định bạn hạnh phúc và bạn xứng đáng yêu thương. Hiện thực trong mơ sẽ dần mở ra trước mắt bạn. Điều bạn cần làm là vững vàng và tin vào chính mình mà thôi.


Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2021

Tại sao ta thu hút cùng một kiểu người?

 À, một câu chuyện cũ phải không? Tại sao bao nhiêu mối quan hệ đi qua bạn chợt nhận ra bạn hẹn hò cùng một kiểu người. 

Là số phận? Là do duyên nợ? Là do bạn đen đủi?

Dù hiểu biết về tâm linh, nhưng tôi khẳng định một điều chắc chắn: đó là do niềm tin trong bạn. Bạn biết vì sao bạn thu hút cùng một kiểu người không? Vì bạn tin đó là những gì bạn xứng đáng, đó là những gì bạn quen thuộc, đó là những gì bạn nghĩ sẽ làm bạn hạnh phúc. Và như thế, bạn tạo cho mình nguồn năng lượng mà bạn thu hút những người như vậy, cũng như chấp nhận kiểu người đó vào cuộc sống của mình. Hãy thôi cho ai đó là "karma" hay "soulmate" của bạn. Bạn xứng đáng với một người trân trọng yêu thương mình, chứ không phải một "soulmate" làm bạn tan vỡ.

Vậy bạn có thể làm gì để gặp đúng người?

Bước đầu tiên: khẳng định giá trị của bạn. Tin rằng bạn xứng đáng yêu thương, trân trọng, ân cần, quan tâm, ưu tiên. Tin rằng dù bạn thế nào, quá khứ ra sao, bạn vẫn luôn xứng đáng và đáng yêu, vẫn trọn vẹn và đủ đầy.

Thứ hai: tin rằng bạn chắc chắn có được những gì bạn mong muốn xứng đáng. Từ chối những gì bạn biết không phù hợp, không còn mong muốn của mình. Hãy rõ ràng bạn muốn gì: muốn hạnh phúc hay muốn "tạm được", muốn một người tốt bụng ân cần hay một con người không trưởng thành nổi loạn? Những hình tượng bao lâu bạn cho rằng là "gu, type" của mình rõ ràng không mang bạn hạnh phúc, yên bình, rõ ràng không phù hợp với bạn nữa.

Tất cả những câu chuyện về Luật hấp dẫn thực chất là sức mạnh của niềm tin: niềm tin xứng đáng, niềm tin chắc chắn ta có thể có được điều ta mong muốn, rằng những gì ta muốn  thật sự khả thi.

Và cuối cùng: hãy tận hưởng cuộc sống của bạn. Đừng sốt ruột, lật tung mọi góc, ngó quanh mọi nơi để tìm người đó. Độc thân không phải là ế, không là tuyệt vọng, không cần dậm chân sốt ruột. Người đúng sẽ xuất hiện đúng lúc: lúc bạn hoàn thiện nhất, khi bạn hạnh phúc, vui vẻ, xinh đẹp, khi bạn sống cuộc sống trong mơ của bạn. Hãy ra ngoài thế giới: hãy cứ đi chơi cùng bạn bè, học những điều mới mẻ, khám phá bản thân, hoàn thiện những khía cạnh khác trong cuộc sống của bạn, cứ hẹn hò. Bạn cũng không cần ai để hoàn thiện, để trọn vẹn. Bạn không là một nửa, bạn không cần tìm nửa nào hết. Bạn trọn vẹn, đủ đầy là chính mình. Và trong lúc ai đó chưa đến, hãy là người yêu của chính mình: yêu thương, ân cần quan tâm những nỗi niềm, luôn hiện diện cho chính mình, trân trọng và ưu tiên bản thân. Hãy đối xử với bản thân như cách bạn mong muốn được đối xử. Người đúng đang đi đến với bạn nhanh nhất có thể. Hãy tin sự chờ đợi của bạn hoàn toàn xứng đáng.



Thứ Hai, 23 tháng 8, 2021

Ưu tiên bản thân

 Ưu tiên bản thân là một phần trong hành trình chữa lành nhưng thường bị bỏ quên. Ưu tiên bản thân không phải là ích kỷ. Sự khác nhau giữa ích kỷ và việc ưu tiên bản thân là: bản chất của ích kỷ là nỗi sợ, là suy tính rằng mình sẽ thiệt thòi, thua kém, mất mát. Ưu tiên bản thân không phải sự sợ hãi mà là tình yêu và sự tôn trọng dành cho bản thân.

Ưu tiên bản thân là gì? Đó là luôn đặt cảm xúc, sức khỏe, mong muốn, nguyện vọng bản thân trước những những ràng buộc của người khác và chính bản thân. Khi bạn đã kiệt sức, đừng ép bản thân chiều lòng người khác, đừng bắt mình phải vượt qua giới hạn chịu đựng bản thân. Đó là việc nhận ra bản thân có giá trị rõ ràng, bản thân cần được tôn trọng, được yêu thương. Là dám lên tiếng cho mình, là từ chối, là nói "không" với người khác, là bắt đầu tạo dựng những ranh giới lành mạnh. Bạn không cần hằn học, cay đắng, bực bội, chỉ nhẹ nhàng và chắc chắn "Tôi không muốn, tôi không làm". Bạn không cần xin lỗi, không cần thấy áy náy, không cần trình bày giải thích lý do tại sao bạn từ chối ai đó. Bạn cần là người quan trọng nhất, là ưu tiên đầu tiên trong cuộc sống của chính bạn.  Tại sao bạn còn chưa làm được điều đó cho bản thân? Bạn cần nhận ra bản thân quý giá, đáng trân trọng, đáng được tôn trọng.

Nhiều người lo lắng, sợ hãi khi "ưu tiên chính mình", khi từ chối sẽ "bị ghét", sẽ "không được yêu thương" nữa. Sự thật ư: ngược lại đấy. Khi bạn đặt bản thân ở vị trí ưu tiên, khi bạn yêu thương và trân trọng chính mình, người khác sẽ nhận ra cách bạn xứng đáng được đối xử. Bạn cũng sẽ dần tạo dựng nên ranh giới lành mạnh thay vì trừng phạt "lạnh lùng", thay vì can thiệp sâu vào cuộc sống người khác.  Các mối quan hệ lành mạnh hơn, cởi mở hơn, không còn cảm giác bức xúc, hậm hực làm việc trong tâm thế không tự nguyện, không còn cảm giác thiệt thòi, so sánh thiệt hơn. Khi bạn vui vẻ hơn, mọi người cũng vui cùng bạn. Khi bạn trân trọng nhu cầu bản thân, mọi người cũng trân trọng bạn. Đương nhiên, sẽ có những người sẽ rời bỏ bạn: vì họ biết bạn không còn dễ lợi dụng nữa, không dễ sai bảo, dễ điều khiển nữa. Và nếu bạn không có những người như vậy trong đời, có gì nuối tiếc?

Ưu tiên bản thân vì bạn xứng đáng được trân trọng, xứng đáng được yêu thương chân thành hết lòng, xứng đáng được hạnh phúc. Hãy đặt hạnh phúc bản thân lên trên nỗi sợ. Vì như mọi nỗi sợ khác, nỗi sợ bị bỏ rơi là ảo ảnh. Nếu bạn không bỏ rơi bản thân, nếu bạn luôn là người tin tưởng và yêu thương mình, vậy ai có thể bỏ rơi bạn? Ngừng phản bội bản thân, ngừng bỏ rơi những nỗi niềm, bỏ rơi những nhu cầu chính đáng bản thân, ngừng hạ thấp giá trị bản thân. Bạn xứng đáng hơn vậy mà, phải không?



Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2021

Chúng ta có cần không yêu để không đau?

 Bạn không cần đóng cửa trái tim để chữa lành. Bạn không cần đi một mình trong hành trình chữa lành. Một số người nghĩ "chữa lành" là không yêu đương, là "tôi cần hết đau mới yêu". Ừm, không đâu. Chúng ta không cần hết đau mới yêu, không cần "lành lặn hoàn hảo mới yêu". 

Tình yêu là cách đơn giản nhất để mở ra các nỗi niềm. Khi ta trong mối quan hệ, ta sẽ thấy những nỗi sợ, những nỗi đau bao lâu trồi lên, thấy những suy nghĩ, những vòng lặp của bản thân. Đương nhiên khi ở một mình ta có thể yên bình, có thể an toàn, có thể không bị ai làm tổn thương, bị ai bỏ rơi được. Nhưng khi một mình, cũng giống như con cá mập trong cái cốc, ta không thể phát triển, không thể nhận ra bản thân còn những tổn thương, còn những nỗi sợ nào bản thân chưa giải quyết. Thật ra bạn còn chần chừ, còn không dám bước vào mối quan hệ vì một lần nữa bạn sợ tổn thương. Một lần nữa là nỗi sợ.

Dĩ nhiên tôi không khuyến khích các bạn chạy đi tìm tình yêu để chữa lành. Bạn chỉ sẵn sàng khi bạn đủ sẵn sàng thôi. Tôi muốn nhắn nhủ những ai thấy "sợ" yêu, cho rằng một mình là đủ, những ai đang đứng trước ngưỡng cửa tình yêu còn sợ hãi. Chúng ta học được nhiều nhất về bản thân khi yêu: về những tiềm năng, về sự quyến rũ, đáng yêu của mình, suy nghĩ về ta là ai, ta muốn gì, về những sợ hãi, về những tổn thương, nỗi đau, những mặc cảm bản thân. Bạn không cần một mình nữa. Bạn cần là người yêu bản thân, nhưng không phải duy nhất. Ta cần tình yêu thương từ xung quanh, từ người yêu, từ vợ chồng, con cái, từ bạn bè... Chúng ta luôn cần được kết nối. Bạn không cần một mình chữa lành, bạn có thể dựa dẫm một chút vào những người thân yêu. Tình yêu có thể chữa lành tất cả, nhưng quan trọng nhất là bạn luôn có tình yêu cho chính mình.

Nếu bạn đã ở hành trình chữa lành này, tôi tin bạn có đủ khả năng nhận ra và chữa những tổn thương, đủ khả năng nhận ra và phá vòng lặp của bản thân, đủ ý thức về yêu thương bản thân, về giá trị và sự xứng đáng của chính mình. Đôi khi, những vấn đề hay nỗi đau quay lại chỉ để check lại bạn, để bạn làm việc nốt, để nhổ hết những mảng cỏ dại trong mảnh vườn tâm trí bạn. Hãy nhớ, bạn không chạy đua với ai, bạn cũng không nợ nần ai, kể cả mối quan hệ có là sai lầm, nó sẽ dạy bạn bài học để bạn đến những mối quan hệ tốt hơn, phù hợp hơn, biết cách yêu thương thật sự đối phương và chính mình.

Và sự thật, các mối quan hệ tan vỡ sẽ dẫn bạn đến mối quan hệ xứng đáng, giúp bạn trở thành người người tốt đẹp nhất, lành mạnh nhất để xứng đáng với đối phương tuyệt vời của bạn. Hãy tin rằng "Điều tốt đẹp nhất đang đến".


 

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2021

Tại sao tình yêu tuổi trẻ thường vỡ tan?

 Tại sao tình yêu tuổi trẻ thường vỡ tan? Vì khi đó ta còn mặc cảm, chưa biết cách giao tiếp với nhau, để cái tôi bản thân quá lớn, chỉ muốn đúng sai, muốn tổn thương đối phương và chính mình, thay vì muốn được yêu, thiếu kiên nhẫn, thấu hiểu, tôn trọng và tình thương cho nhau.

Khi nghe bài "Nàng thơ" của Hoàng Dũng, tôi nhìn thấy những nuối tiếc về tình cảm trong trẻo, tươi đẹp, mộng mơ, con trẻ của thanh xuân. Có lẽ nào vì ta nghĩ không bao giờ ta có thể có lại được mộng mơ ngày ấy? Có lẽ nào vì mộng mơ mà tình yêu tan vỡ?

Qua câu chuyện "Nàng thơ" nhiều người có thể nhìn thấy bản thân mình trong mối tình đầu còn dang dở. "Tại sao yêu nhau đến vậy, tại sao tình yêu đẹp là vậy mà không thể bên nhau?". Mộng mơ cũng không có gì sai, cũng không phải là không thể có khi ta trưởng thành. Khi trẻ, ta mải mơ mộng, mải mê chạy theo "nàng thơ", chạy theo "chàng lãng tử", chạy theo những ảo ảnh, những ý tưởng trong đầu về đối phương, về tình yêu mà quên mất yêu thương, chấp nhận, tha thứ và nhìn nhận đối phương không phải là "nàng thơ", "chàng nhạc sĩ", không phải là những mộng mơ gửi gắm mà là một con người với những khuyết điểm, với những tổn thương, với nỗi sợ, với các góc cạnh và đường cong cũng như thể hiện bản thân mình là một con người có những nhạy cảm, có nỗi sợ, có tổn thương thay vì cố là "nàng thơ" "hoàn hảo". Kỳ thực khi ta trưởng thành, ta vẫn luôn có thể mộng mơ, con trẻ, vẫn có thể ngây thơ, trong trẻo, vẫn luôn có thể là nàng thơ, có thể là anh chàng nghệ sĩ nhưng ta luôn là chính mình trong mối quan hệ cũng như xem đối phương là chính đối phương là đối phương, không lý tưởng hóa, không chạy theo những ảo ảnh về đối phương, về tình yêu, về mối quan hệ và chính mình. Thay vì lý tưởng hóa tình yêu, ta lựa chọn: lựa chọn yêu thương, lựa chọn tha thứ, lựa chọn thấu hiểu và chấp nhận, lựa chọn đặt mối quan hệ lên trên nỗi sợ, lên trên cái tôi bản thân.

Trong bộ phim "The wisdom of trauma", vợ của bác sĩ Gabor Máte nói: "Khi chúng tôi cùng chữa lành tổn thương, càng già đi thì chúng tôi càng lại trẻ hơn trong tâm hồn, tình yêu càng đẹp hơn". Đúng vậy, đó là sức mạnh của chữa lành. Chúng ta chữa lành, cùng trưởng thành không phải là già nua trong tâm hồn mà ngược lại có thể sống với tâm hồn con trẻ không chút gợn đục. Đi đến con đường này, tôi nhận ra tôi vẫn luôn trong trẻo, vẫn luôn đáng yêu, vẫn luôn có thể là cô bé 17 tuổi ngày nào, mộng mơ, vị tha và tràn ngập ánh sáng, rằng tình yêu thực sự như tôi mong muốn không chỉ có thể mà là chắc chắn.




Thứ Tư, 4 tháng 8, 2021

Để không tổn thương bởi người khác

Không, bạn không cần dựng bức tường thành nào, không cần đóng lối yêu thương gì hết. Để hiểu và giải thoát khỏi cảm giác tổn thương, cảm giác thấy bị xúc phạm, bị động chạm tự ái, bạn cần xem lại.
Thứ nhất, tại sao bạn thấy như vậy? Tại sao điều đó làm bạn tổn thương, làm bạn khó chịu, làm bạn thấy tự ái? Bạn suy nghĩ gì khi bạn bạn tức tưởi nghĩ về sự kiện đã qua? "Tên đó cố tình làm vậy vì nó ghét mình". À, hẳn rồi, nhưng gì nữa? Điều đó khiến bạn nghĩ gì về bản thân?
Khi ai đó phản bội bạn : "Tôi không thể hạnh phúc", " Vì tôi không xứng đáng"... Khi ai đó bỏ rơi, từ chối bạn: " Tại tôi không đủ xinh đẹp, không đủ tài giỏi, không đủ giàu có...". Khi bạn gặp thất bại: "Tôi vô dụng, tôi bất tài", "Tôi là kẻ thua cuộc"...
Sự kiện xảy ra không làm bạn tổn thương, mà là ý nghĩa bạn gắn mình với sự kiện đó. Ta không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa đi những điều đã xảy ra. Nhưng chắc chắn ta có thể dựng nên những suy nghĩ mới, niềm tin mới cho chính mình, những niềm tin về giá trị bản thân đúng đắn và xứng đáng: "Tôi trọn vẹn và đủ đầy", "Tôi xứng đáng ","Tôi là đủ, tôi có đủ", "Tôi có giá trị để cho đi", "Luôn có người yêu thương tôi"... Đây không phải là suy nghĩ tích cực hay nhìn đời màu hồng. Đây là sự thật. Khi bạn nhận ra giá trị bản thân, dù sự kiện gì xảy ra, dù ai đối xử ra sao, bạn không cần tổn thương, không cần chạnh lòng, không cần khó chịu.
Thứ hai, tự hỏi tại sao chuyện đó xảy ra? Hãy ngồi lại bình tĩnh, không mang những cảm xúc chủ quan của mình vào để xem sự thật là gì. Có thể sự việc xảy ra không kịch tính như bạn nghĩ đâu. Đôi khi ta mang màu sắc cảm xúc chủ quan của mình và cho rằng mọi thứ đều là vì mình, do mình, về phía mình, mọi mũi tên đều chĩa vào mình. Hầu hết không ai cố ý làm tổn thương ai cả. Có thể những kẻ thái nhân cách hoặc ái kỷ (narcissist) - những kẻ tâm thần rối loạn có thể cố tình làm người khác tổn thương. Nhưng hầu hết người bình thường, không ai sáng thức dậy nghĩ hôm nay phải làm gì để khiến ai đó đau lòng, tối gối tay nghĩ mai sẽ làm sao để khiến kẻ khác tổn thương. Lý do ai đó làm bạn tổn thương thì đơn giản và không có nhiều.
Một, người đó không biết điều đó khiến bạn phiền lòng, họ không cố tình. Vậy hãy nói cho họ biết bạn cảm thấy ra sao khi họ làm vậy. Hãy cho họ biết cách bạn muốn được đối xử .
Hai, người đó có vấn đề của họ, họ đem theo vấn đề của mình gây tổn thương những người xung quanh. Họ là con người còn mang nỗi đau, tức giận, sự sợ hãi và bất lực. Họ mới là người có vấn đề, bạn không có vấn đề gì cả. "Hurt people hurt people". Những người có những tổn thương chưa lành trút nỗi đau của mình lên người khác. Nhưng bạn không cần ở lại vòng tròn đó nữa. Ưu tiên hạnh phúc và sự thanh thản của bản thân. Giờ là lúc tìm những người cùng chữa lành, cùng yêu thương chứ không phải cùng dày vò nhau, cùng làm nhau bất hạnh.
Ba, những người có tâm hồn méo mó, vẹo vọ, mang sự hận thù, sợ hãi, sự tối tăm trong mình gieo rắc cho người khác. Để trở thành con người của họ bây giờ hẳn cuộc đời họ cũng đã bị xoắn vặn, bị giày vò. Như cây bonsai, sau nhiều lần bị uốn, cắt tỉa, buộc phải phát triển theo ý muốn người khác, chúng mãi bé xíu, vặn vẹo. Những gì họ gây ra cho bạn, dù tồi tệ đến đâu, cũng không thể thay đổi giá trị của bạn. Đó là điều quan trọng nhất. Và bạn biết không? Khi bạn nhận ra dù đã trải qua nỗi đau đến vậy, bạn vẫn tốt bụng, vẫn tử tế, bạn sẽ nhận thấy bản thân cao thượng và kiên cường đến nhường nào. Trong bóng tối, ta mới nhìn ra ánh sáng. Qua những bi ai, những sóng gió, ta nhận ra bản thân vẫn quý giá, đáng trân trọng, vẫn luôn trong trẻo và vẹn nguyên.
Thứ ba, hãy nhận ra đâu là sự thật. Bạn thấy đấy, cảm giác tổn thương xuất hiện vì ta nghĩ sự kiện liên quan đến ta, là vì ta, là tại ta. Nhưng khi bạn nhận ra lý do ai đó làm bạn đau hoàn toàn không liên quan gì đến bạn, bạn không cần thấy tệ hại, thấy đau đớn, thấy chạnh lòng nữa. Bạn vẫn luôn đáng yêu, luôn xứng đáng, luôn trọn vẹn đủ đầy từ khoảnh khắc bạn cất tiếng khóc đầu tiên cho đến hôm nay và mãi mai sau nữa. Khi bạn nhận ra sự thật của bản thân, bạn nhìn thấy vấn đề của người đối diện, bạn sẽ thấy cuộc sống đơn giản và nhẹ nhõm hơn nhiều.
Trong hành trình chữa lành, đôi lúc bạn vẫn gặp lại những vấn đề cũ, tổn thương cũ. Đôi lúc bạn cảm thấy như mình đi giật lùi. Nhưng bạn đang đi đúng hướng đó. Những gì bạn đang gặp lại lần nữa chỉ là một lần check-in, một lần hỏi thăm xem bạn cần chữa lành thêm ở đâu, còn gì cần giải quyết nốt. Nên cứ yên tâm, bạn vẫn làm tốt. Chỉ cần bạn nhận ra vấn đề là bạn đã đi đúng đường rồi đó.



Thứ Tư, 28 tháng 7, 2021

✨Cách thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực ✨

 Đôi lúc cảm thấy tiêu cực, thấy chán nản, thấy tuyệt vọng cũng không sao. Có điều đừng đắm chìm rồi hòa lẫn danh tính của bạn cùng những suy nghĩ và cảm giác của bạn. Bạn thấy đó, bạn không phải suy nghĩ của mình, không phải cảm xúc của mình hay bất kỳ thứ gì bên ngoài bản thân mình. Đừng chiến đấu với suy nghĩ của mình, đừng chiến đấu với cảm xúc của mình, đừng cố dè nén, chôn chặt, đừng cố phủ nhận, cố đánh đuổi suy nghĩ và cảm xúc bản thân, dù chúng tiêu cực ra sao. Chấp nhận chúng như chính chúng thôi: "À, ta hiểu vì sao ta có suy nghĩ và cảm giác như vầy. Nhưng ta vẫn trọn vẹn, xứng đáng và đáng yêu dù sao nữa." Khi bạn cố chống đối, cố phủ định cảm xúc, suy nghĩ, đó là cuộc chiến không hồi kết. 

Cách thực sự để xử lý những cảm xúc và suy nghĩ của mình là hãy ngồi lại, lắng nghe nó, để nó tự nói, tự kể hết câu chuyện của nó, nghe hết những ý tưởng và suy nghĩ có vẻ điên rồ, chỉ im lặng và lắng nghe mà thôi. Và bạn sẽ nhìn thấy sự thật là gì. Bạn không điên, không bệnh tật hay bất thường. Bạn là một con người đang vật lộn với những gánh nặng quá khứ và hiện tại, với bóng tối, với tổn thương và nỗi sợ. Dù suy nghĩ và cảm giác của bạn là gì, chúng không là định nghĩa con người bạn, chúng không làm sứt mẻ dù một miếng giá trị của bạn. Sự thật là bạn vẫn trọn vẹn, vẫn luôn đáng yêu và luôn xứng đáng. Cứ để những suy nghĩ, những cảm xúc của bạn tự diễn biến, tự cởi bỏ. Cuối cùng tâm trí cũng hết chuyện mà kể, nó tự thấy mỏi mệt, chán nản, nó cũng hết chỉ mà thêu dệt nên bức tranh ảo ảnh mà bạn ngỡ là thật.  

Cách đối xử sai lầm với bản thân, với suy nghĩ và cảm xúc là đánh giá đúng sai, là hạ thấp, phủ nhận, cố chiến đấu với tâm trí của mình. Mấy ngày nay, tôi cảm thấy hơi nhột vì những lời khuyên mang tính phủ nhận suy nghĩ và cảm xúc: "Hãy suy nghĩ khác, hãy suy nghĩ tích cực, hãy thoát khỏi tiêu cực..." Để tôi hỏi: các bạn đã từng thành công khi cố gạt phăng, cố phủ định, cố đè nén những suy nghĩ và cảm xúc mình chưa? Nếu câu trả lời là không, thì đến lúc bạn phải xem lại cách làm của mình. Chấp nhận những gì bạn suy nghĩ, bạn cảm nhận. " It's OK to not be ok". Đừng cố lý sự, cố tranh đấu với tâm trí của bạn. Tâm trí của bạn không phải là kẻ thù. Tâm trí của bạn thực sự chỉ là 1 người thân đang cố bảo vệ bạn khỏi tổn thương, dù cách bảo vệ có hơi thái quá. Cũng giống một số người thân của ta, đôi khi bạn thấy suy nghĩ thật phiền phức, thật bực mình, thật tuyệt vọng, nhưng tâm trí của bạn chắc chắn không phải kẻ thù. Cách duy nhất xóa bỏ bóng tối là rọi ánh sáng, phải không? Hãy mang ánh sáng, mang yêu thương, mang sự chấp nhận và thấu hiểu cho những nỗi niềm và cho tâm trí của bạn. Chỉ cần nhắc tâm trí bạn " Cảm ơn cậu. Tớ ổn. Tớ an toàn. Tớ đang sống tốt. Tớ vẫn trọn vẹn và xứng đáng". Tâm trí bạn sẽ nhận ra "À, cậu ta ổn, không cần mình nhắc nhở bảo vệ nữa". Và tự động những suy nghĩ đã từng khiến bạn phiền muộn cũng biến tan. 

Giờ đến lúc học giao tiếp với tâm trí của bạn rồi. Hãy chỉ cho tâm trí bạn đối xử đúng cách với bạn ra sao, ok?



Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2021

Love your body

 Hành trình chữa lành sẽ thật thiếu sót nếu không đề cập đến việc yêu thương cơ thể của ta. Nghĩ xem, cơ thể ta chính là nơi chứa đựng trái tim, chứa trí não, chứa linh hồn và sự sống của ta. Cơ thể cũng là nơi ghi dấu những vết sẹo thể chất: những lần bạn ngã, bạn bị thương cũng như những tổn thương tâm lý. Cơ thể chính là ngôi nhà, là mái ấm thực sự của ta. Đó là lý do tại sao trong hành trình chữa lành, trong thiền, trong hít thở chánh niệm ta luôn được gọi "về nhà". Về nhà, về tổ ấm chính là đem tâm trí về lại với cơ thể vật lý của ta, nhận ra ta đang có mái ấm là chính cơ thể mình trong từng nhịp thở, từng bước chân. Khi ta thả trôi suy nghĩ trong thế giới bên ngoài, chánh niệm và thiền tình dẫn ta trở về với chính mình trong cơ thể.

Cơ thể ta tuyệt diệu là vậy: là ngôi nhà cho linh hồn, là nơi diệu kỳ luôn tự lành lặn sau mỗi lần bạn bị thương, là nơi giúp bạn đi đến muôn nơi, giúp bạn cảm nhận cuộc sống này bằng các giác quan, giúp bạn thể hiện chính mình. Nhưng hãy nhìn lại cách bạn đối xử với chính cơ thể mình. Bạn đã yêu thương, trân trọng và cảm thương cơ thể mình ra sao? Bạn đã nhận ra bao lần chỉ vì thèm thuồng mà bạn ăn uống những đồ ăn bạn biết không lành mạnh, bạn vì ham hố mà thức xuyên đêm, vì chút ham vui, chút giải tỏa mà uống rượu be bét, hút chích... Bạn nhận ra vì chút bụng mỡ mà bạn nhịn ăn uống, bắt cơ thể chịu đựng mọi hình phạt. Đó có phải là yêu thương cơ thể?

Câu nói tôi thích nhất của Marisa Peer trong buổi Masterclass về giảm cân là: " Ăn kiêng thất bại vì ăn kiêng luôn cố cai trị trí óc, trừng phạt cơ thể, kiềm hãm thức ăn mà không nhận ra trí óc không muốn những điều đó. Cách duy nhất để giảm cân thành công là yêu thương cơ thể, chấp nhận nó, hiểu nó và tử tế với cơ thể mình. Cơ thể bạn rất rộng lượng. Chỉ cần bạn đối tốt với nó 1 điều thôi, nó sẽ đối tốt với bạn". 

Hãy yêu thương cơ thể mình như mọi lý thuyết về tình yêu: lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận. Khi cơ thể bạn lên tiếng, khi bạn thấy mệt nhọc, đã đến lúc dừng lại nghe xem cơ thể muốn nói gì. Thấu hiểu vì sao cơ thể mình như vậy, chấp nhận và yêu thương chính phần không hoàn hảo trên cơ thể mình. Tôi nhận ra khi tôi thực sự yêu thương và lắng nghe cơ thể, cơ thể tôi nhẹ nhõm biết bao. Tôi cũng chẳng bận tâm bụng mỡ hay đùi to. Bây giờ với tôi, không phải là giảm cân hay có cơ thể mi nhon. Mà tôi muốn cơ thể khỏe mạnh, nhẹ nhàng, năng động. Đôi lúc tôi sờ bụng mỡ và cười: "Tao tin là cơ thể đang hoạt động tốt". Vì thế tôi không ăn kiêng, không ép cân, không vật vã vì cân nặng của mình. Và cơ thể đáp ứng đúng như tôi tin: cho tôi bụng nhẹ nhõm, cho tôi cơ thể linh hoạt và thanh thoát. 

Yêu thương và trân trọng cơ thể của mình vì bấy lâu nay cơ thể bạn đã gánh bao gánh nặng, bao tổn thương, là nơi luôn che chở, bảo vệ bạn. Hãy đối xử với cơ thể mình như bạn đang xây dựng một mái ấm cho bản thân: chăm chút màu sơn, đường gạch, từng cái cửa sổ, từng miếng ngói lợp. Cơ thể bạn xứng đáng được yêu thương như chính bạn xứng đáng nhận yêu thương. Yêu thương và chấp nhận mỗi đường cong, mỗi góc cạnh của chính mình. Ngừng tự làm đau mình, ngừng trừng phạt cơ thể, ngừng phán xét chính cơ thể mình. Hãy cắt bỏ những thứ độc hại với sức khỏe, ngừng vì chút ham mà cơ thể bạn phải gánh chịu. Tập thể dục, ăn uống lành mạnh và sinh hoạt điều độ vì cơ thể bạn xứng đáng được chăm sóc, được nuôi dưỡng và rèn luyện để khỏe mạnh và vững chãi. Cơ thể bạn xứng đáng được đối xử tốt, được chăm sóc, được yêu thương, được trân trọng. Vì cuối cùng, ngôi nhà thực sự, mái ấm thực sự của bạn chính là cơ thể mình. Hãy hỏi bản thân: không có cơ thể này thì mình ở đâu? Và bạn biết câu trả lời rồi đó. 





Thứ Tư, 21 tháng 7, 2021

Nỗi niềm đứa trẻ nổi loạn

 Đằng sau mỗi hành vi của con người không phải là đạo đức hay kỷ luật. Đằng sau mỗi cách hành xử, mỗi hành động mà chúng ta thường nói "không hiểu sao mình làm vậy" là những nỗi niềm, những câu chuyện, những vòng lặp cảm xúc và suy nghĩ.

Đằng sau đứa trẻ nổi loạn là câu chuyện gì? Đó là câu chuyện của đứa bé thiếu thốn tình thương và sự quan tâm. Là lời kêu gào trong vỏ bọc bất cần: "Tôi đau lắm, tôi cô đơn lắm, làm ơn yêu tôi, làm ơn che chở và quan tâm tôi". Đứa trẻ nổi loạn bất lực. Bất lực để được quan tâm, được yêu thương, được nhìn nhận và lắng nghe. Nó không còn cách nào khác ngoài đập phá, tức giận, điên cuồng. Không, chúng không tâm thần đâu. Chỉ có cha mẹ chúng đã vô tâm bỏ qua nhu cầu của chúng, cho rằng chỉ cần vật chất đã đủ rồi, mắng chúng một hai câu rồi tức giận bỏ đi, cho người khác giáo huấn con mà không một lần ngồi lại bên con hỏi "Tại sao con làm vậy?". Hãy hỏi đi, chúng sẽ trả lời cho bạn biết: "Bố mẹ không bao giờ bên con", "Con chưa bao giờ được khen ngợi và công nhận", "Con cô đơn lắm"... Đứa trẻ nổi loạn đó sâu thẳm vẫn là cậu bé, cô bé vẫn luôn ngoan ngoãn, khao khát được yêu thương và quan tâm, được giúp đỡ và bao bọc. Chúng bất cần tự làm mình đau để ngoái lại nhìn: có ai quan tâm mình không, có ai yêu mình và bên mình không, có ai thương mình không. Chúng vẫn luôn chờ đợi một người thực sự quan tâm chúng, vỗ về chúng, bù đắp những cô đơn và thiếu thốn của chúng.

Tôi nhớ câu chuyện một người kể cho tôi về đứa con của một vị lãnh đạo. Từ khi người cha được thăng chức, đi công tác tối ngày, đứa con trai bỗng từ một cậu bé ngoan trở nên nổi loạn, gây chuyện phá phách khắp nơi. Còn cha mẹ cậu vẫn mải miết làm việc, quát mắng cậu vài câu, cho cấp dưới xử lý những vụ tai nạn của cậu. Có lẽ họ chỉ cần ngồi lại bên cậu, hỏi cậu tại sao, có chuyện gì mà con lại như vậy. Cậu không phải là đứa trẻ hư. Cậu chỉ là đứa trẻ thiếu thốn với những mong muốn, nhu cầu không được đáp ứng. Nhu cầu có gia đình thương yêu, nhu cầu được kết nối, nhu cầu được quan tâm, được chăm sóc như một đứa trẻ. Cậu cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Còn gì đau lòng hơn? Nơi đáng lẽ là tổ ấm giờ chỉ là "ngôi nhà" không còn hơi ấm yêu thương của gia đình.

Thay vì nhìn vào hành động, nhìn vào các triệu chứng, nhìn vào bề nổi của các vấn đề, hãy nhìn sâu vào nguyên nhân gốc rễ câu chuyện của bạn. Không phải bỗng nhiên bạn lo âu, không phải bỗng nhiên bạn suy nhược, không phải bỗng nhiên bạn trầm cảm, không phải bỗng nhiên bạn rụng tóc, bỗng nhiên bạn đau dạ dày... Tất cả những gì bạn cảm thấy, bạn trải qua, bạn mắc phải là cách tâm trí và cơ thể bạn đang giúp đỡ bạn: giúp bạn nhận được sự ân cần, quan tâm, giúp bạn không bị tổn thương, cảnh báo bạn rằng bao lâu nay bạn đã thiếu thốn và bị bỏ mặc. Hãy lắng nghe và phân tích câu chuyện của chính mình, lắp ghép với bạn hôm nay: bạn thấy gì? Bạn thấy đâu là gốc rễ, là nguyên nhân, là niềm tin không phù hợp? Không bao giờ quá muộn để yêu thương, để chăm sóc bản thân, để quan tâm và ưu tiên chính mình. Không bao giờ quá muộn để trở thành cha mẹ của chính mình. Như Marisa Peer nói "Không bao giờ quá muộn để có tuổi thơ hạnh phúc". Bây giờ là lúc bạn sang trang, viết nên bắt đầu mới của câu chuyện của bạn. Hành trình yêu thương bản thân và chữa lành đến để cởi trói bạn tự do: tự do linh hồn, tự do thân thể và tự do trái tim. Khi tâm trí bạn chữa lành, cơ thể của bạn cũng sẽ được giải phóng khỏi mọi nỗi đau. Hôm nay, hãy chọn hạnh phúc!






Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2021

Sống trên đời này, rốt cuộc là vì nghĩa gì?

 Sống trên đời này, rốt cuộc là vì nghĩa gì?

Câu hỏi đơn giản nhưng có vô vàn câu trả lời. Tôi chọn câu trả lời tôi thích nhất: "Ý nghĩa của cuộc sống chỉ là sống cuộc sống con người. Ko cần điểm đến, ko cần mục tiêu, ko cần nghĩa vụ". Cuộc sống vốn đơn giản là vậy. Nhưng tại sao con người vẫn vật vã, khổ sở để thấy "có ý nghĩa"? 
Sống sao cho ý nghĩa không phải là hành động. Mà là thái độ sống. 
Một cuộc sống có ý nghĩa là cuộc sống được là chính mình, sống hết tiềm năng chính mình, sống hạnh phúc, tích cực, sống là lan tỏa ánh sáng và tình yêu thương. Ta không cần làm gì ngoài là chính mình, làm việc mình yêu thích, sống cho mình, theo đuổi tiếng gọi của giấc mơ và trái tim. 
Hôm nay tôi đọc một bài báo nói về cô gái "nghỉ hưu" tuổi 27 để sống cuộc sống "yoga, thiền, ăn chay, làm đồ handmade...". Tôi cảm thấy có gì sai sai. 27 tuổi... tại sao đã nghỉ hưu? Trong truyện "Lặng lẽ Sapa", nhân vật "anh thanh niên 27 tuổi" sống lặng lẽ và đẹp đẽ: cống hiến, vui tươi, hạnh phúc, lạc quan, tích cực... Tôi không chỉ trích cách sống "nghỉ hưu" 27 tuổi của cô. Tôi chỉ có cảm giác cô ấy chạy trốn cuộc sống. Dĩ nhiên đôi khi ta quá mệt mỏi với công việc, ta có thể muốn chút thời gian để lắng lại bản thân. Nhưng liệu "nghỉ hưu" 27 tuổi là đã sống hết tiềm năng của cô chưa? Ngoài kia còn rất nhiều việc để cô làm thay vì ở nhà tập yoga và ngồi thiền tịnh. Tôi không bao giờ cổ súy ai "nghỉ hưu" để cảm thấy yên bình. Yên bình thực sự nằm trong tâm trí. Không phải tại cuộc sống, xã hội hay công việc, tiền bạc, công danh mà bạn không thanh thản, không hạnh phúc.
Ai cũng muốn có cuộc sống đơn giản như Lý Tử Thất trên Youtube. Nhưng thế giới và nhân loại muốn phát triển cần những con người như anh thanh niên 27 tuổi. Bạn không cần phải là Bill Gates. Nhưng bạn cần sống hết tiềm năng của bạn. Lý do thực sự bạn mệt mỏi với cuộc sống ư? Vì bạn không biết sống.
Trước đây tôi cũng từng thấy chán ngán với cuộc sống, thấy mỗi ngày nặng nề. Giờ đây, khi tôi hiểu ra cuộc sống vốn là tôi sống trọn vẹn với chính mình mỗi giây phút, yêu thương bản thân, tôn trọng nhu cầu của mình, tôi bắt đầu thấy nhẹ nhõng biết bao. Sống chậm lại không phải là "làm mọi việc chậm lại", mà là cảm nhận nhiều hơn. Cảm nhận hơi thở của mình, cảm nhận yêu thương, cảm nhận những điều tôi may mắn được ban tặng: thức ăn, ngôi nhà, gia đình yêu thương..., cảm nhận vui buồn của mình, cảm nhận nỗi niềm và những suy nghĩ sâu thẳm trong mình. Mỗi ngày, dành 2 phút ăn chậm lại, dành 5 phút để tập hít thở, 10 phút thảnh thơi để ngồi lại với chính mình... Đấy, yên bình đâu khó. Chỉ cần thay vì xao nhãng bản thân với điện thoại, với tivi, với những câu chuyện nhảm nhít với những con người độc hại, hãy dành thời gian cho bản thân. Khi bạn ngồi với chính mình, bạn sẽ nhận ra những vấn đề thực sự trong bản thân khiến bạn mỏi mệt, những mơ ước, những khao khát, những tiềm năng chờ bạn khai phá. Câu trả lời thường xuất hiện khi ta tĩnh lặng. Khi bạn hiểu bản thân, sống theo tiềm năng và giấc mơ của chính mình, bạn sẽ nhận ra: "À, cuộc sống rất đáng sống".
Đọc quyển "Dám bị ghét", tôi rất thích câu nói của nhà triết gia: "Bằng việc anh sống thôi đã là sự đóng góp rồi". Bằng việc sống hạnh phúc, cảm nhận hạnh phúc và lan tỏa tình yêu thương, ánh sáng, bạn đã tạo nên ý nghĩa cuộc sống. Sống vì nghĩa gì ư?  Chỉ cần ta sống thôi đã là ý nghĩa, không cần đặt lên bàn cân nặng nhẹ, không cần nhãn mác hay trả giá. Thay vì vật vã nghĩ tại sao mình phải sống hay sống thế nào là đúng, hãy đặt câu hỏi: Bạn muốn sống thế nào? Không phải là bạn muốn cuộc sống như thế nào, mà là bạn muốn bạn SỐNG, LÀM VIỆC VÀ YÊU THƯƠNG như thế nào. Cuối cùng, ý nghĩa cuộc sống là do bạn đặt ra mà, phải không?


Thứ Tư, 14 tháng 7, 2021

Ngừng là nạn nhân! Hôm nay, hãy chọn là người chiến thắng!

 Ngừng nhai đi nhai lại hoàn cảnh, quá khứ của mình: gia đình, lầm lỗi, nghịch cảnh. Ngừng thấy mình đáng thương, thấy mình bất hạnh, thấy mình tội nghiệp.

Những câu truyện bạn còn giữ, bạn muốn kể cho ng khác để nhận được chút cảm thông, chút thấu hiểu, bạn đã đem chúng ra ánh sáng chưa, đã từng 1 lần soi xét chúng dưới con mắt khách quan trung thực chưa? Bạn còn đóng vai nạn nhận, đóng vai kẻ bị hại thì bạn không bao giờ chiến thắng. Bạn không thể đóng vai nạn nhân khi bạn muốn chiến thắng. Bạn chỉ tự do khi bạn sẵn sàng đạp tung cái nhà tù quá khứ giam giữ bạn, khi bạn là một chiến binh, là kẻ phục chinh. Vâng, nếu bạn còn tiếp tục luyến tiếc, hoài niệm "tôi là kẻ bị hại", "tôi bất hạnh", thay vì nhận ra sức mạnh vốn có bên trong mình thù bạn đang níu vào cái cánh cửa đang giam cầm bạn, trong khi cánh cửa đó chỉ là quá khứ mục nát.
Dĩ nhiên, lý do ta còn đóng vai nạn nhân vì ta không biết làm sao để chiến đấu. Có thể cha mẹ bạn luôn cố gắng nín nhịn thay vì đứng lên bảo vệ bạn và chính họ. Có thể bạn nhận thấy việc lên tiếng, việc chiến đấu làm bạn bị đánh đòn, bị mắng nhiếc. Không phải lỗi của bạn khi bạn chưa thoát khỏi vai nạn nhân bạn diễn. Nhưng hôm nay bạn biết rồi đó, bạn không còn là nạn nhân nữa, không sống trong quá khứ đứa bé không được yêu thương, quan tâm, được lắng nghe và thấu hiểu nữa, đứa bé bất lực, không có sức mạnh, bị đánh đập, bị bỏ rơi, bị hắt hủi nữa . Bây giờ bạn có sự lựa chọn. Bây giờ bạn có cuộc sống bạn có thể tự tạo dựng. Bây giờ bạn có thể là chính cha mẹ của mình, trao yêu thương, trao quan tâm, trao sự lắng nghe, thấu hiểu và tha thứ cho mình, trao cho mình sự tin tưởng tuyệt đối vào bản thân. Ngày hôm nay, bạn nhận ra bạn có sức mạnh và quyền năng để xây dựng nên cuộc sống và con người của bạn. Hãy lấy lại sự tự chủ, ánh sáng, sức mạnh và quyền lực của mình. Quá khứ bạn không thể thay đổi. Nhưng ngay hôm nay, bạn có thể dựng xây. Ngày mai là một ngày khác, phải không?
Bạn muốn chiến thắng thì hãy là người chiến đấu. Chiến đấu vì chính mình. Chiến đấu với niềm tin mình sẽ vượt qua tất cả. Và bạn có thể vượt qua tất cả.
Ernest Hemingway nói: "Con người được sinh ra không phải để dành cho thất bại. Con người có thể bị hủy diệt nhưng không thể bị đánh bại". Chúng ta có sức mạnh nội tâm to lớn, vĩ đại để có thể vượt qua mọi nghịch cảnh. Bạn hãy tin vào sức mạnh của mình, giành lấy quyền năng của bản thân và đóng vai diễn mới: người chiến thắng, người chinh phục, chiến binh của chính mình. Bạn ĐÃ TỪNG là nạn nhân. Nhưng HÔM NAY, bạn là người chiến thắng! 


Giá trị của nỗi sợ và Ego

Đúng vậy: nỗi sợ và bản ngã ego đều có giá trị của chúng. Ý nghĩa của chúng là sự bảo vệ.  Bảo vệ bạn khỏi tổn thương "một lần nữa...