Bắt đầu của tình yêu là gì? Là sự thương cảm.
Khi trái tim ta đau đớn, thổn thức, tức giận, cay đắng và sợ hãi, khi ta ở phía bóng tối, ta cần làm gì?
Việc chữa lành bắt đầu khi ta ngừng chạy loanh quanh đi tìm thuốc giảm đau. Vốn dĩ trái tim cũng như mọi tế bào khác có cơ chế tự lành. Thay vì đi muôn nơi để xao nhãng, chạy trốn nỗi đau, để quên nỗi đau đi chốc lát, hãy để trái tim được đau. Để thoát ra khỏi nỗi đau, ta cần đi xuyên qua nó. Mỗi sự trưởng thành, mỗi sự chữa lành đều đau đớn. Xương gãy rồi liền lại sẽ đau. Trái tim đã tổn thương khi liền lại cũng sẽ trải qua đau đớn vô cùng. Nhưng đau nghĩa là còn sự sống. Xương chết không có cảm giác. Tim đã chết không biết đau. Vì vậy, đừng sợ nỗi đau. Nỗi đau nhắc nhở ta về việc ta còn sống.
Việc đầu tiên và cơ bản nhất trong quá trình chữa lành là sự thương cảm: cảm nhận nỗi niềm và yêu thương chính những nỗi niềm đó. Có thể ta chưa thể hiểu hết những nỗi đau, sự tức giận, nỗi sợ và bóng tối trong ta, ta hãy thương cảm cho chính mình. Hãy mở lòng và trần trụi với chính mình. Ngừng phán xét bản thân, ngừng việc tự gắn mác cho mình. Hãy cảm thương và chấp nhận những khó khăn, những đau khổ, buồn bã, tuyệt vọng, sợ hãi, những sai lầm, những tức giận... Thương cảm và tha thứ cho cả phần ánh sáng và bóng tối trong chính mình. Sự thương cảm làm dịu lại những buồn đau tức giận, rọi ánh sáng vào bóng tối và những ảo ảnh ta đang bám vào.
Hãy là người đầu tiên thương cảm, thấu hiểu, chấp nhận, tha thứ và yêu thương bản thân vô điều kiện. Hành trình yêu bản thân chỉ là như vậy, nhưng không dễ dàng. Khi ta làm được điều đó, ta cho đi tình yêu không toan tính cũng như nhận được tình yêu vô tận từ thế giới này.
Love is never in vain.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét