Trầm cảm phải điều trị lâu dài và cực khó khăn?
- "Vậy bao giờ tôi mới được hạnh phúc?"
Trầm cảm là di truyền từ gia đình?
- "Vậy suốt đời tôi sẽ thế này? Và tôi không thể thay đổi được tình trạng của mình?"
Trầm cảm là tại vì nghĩ tiêu cực thôi. Tích cực lên!
"Vậy là tất cả là tại tôi không cố gắng, không tích cực?!"
Tất cả những điều trên , đều nằm trong những lời thì thầm truyền tai về chứng rối loạn trầm cảm. Vâng, có lẽ trầm cảm liên quan đến gen, nhưng không phải cứ có gen là sẽ cả đời sống với trầm cảm, cả đời bạn dính chặt trong bóng tối, trong khổ sở, trong vô vọng.
Điều tôi học được từ Marisa Peer và RTT là, không có điều gì cố định mãi trừ khi ta quyết tâm muốn thế. Bạn thấy đấy, nếu cứ không ngừng khẳng định thì bạn sẽ mặc định biến nó thành sự thật. Vì vậy, với tất cả những ai còn mải miết kiếm tìm hạnh phúc, bình yên, thành công, hãy đảo chiều tất cả những điều khẳng định ở trên:
"Tôi có thể điều trị thành công và nhanh chóng!
Tôi có thể có sự tự do của chính mình mà không ràng buộc bởi di truyền
Tôi không chọn điều này và tôi không làm gì sai hết!"
Thật vậy, làm sao có thể nói với 1 người béo phì rằng đây là lỗi của họ, đây là vì họ chọn lựa ăn nhiều đến mức đó? Làm sao có thể bảo 1 đứa trẻ trầm cảm hủy hoại bản thân rằng đó là lỗi của họ?
Không ai sinh ra quyết định mình sẽ ăn đến mắc bệnh, không ai sinh ra muốn hủy hoại bản thân, không ai sinh ra quyết định mình là kẻ nghiện rượu, không ai sinh ra quyết định mình sẽ trở thành tội phạm.
Bằng phương pháp RTT, chúng ta gỡ bỏ được mặt nạ của những vấn đề hiện tại để nhìn thấy những nỗi niềm, những cảm xúc bấy lâu nay chôn vùi. Dưới tất cả những vấn đề bề mặt là hàng lớp cảm xúc và niềm tin: giận dữ, bất công, thiếu thốn, tổn thương, tủi thân, mặc cảm...
Học trong chương trình hơn nửa năm, tôi cũng khai phá được những lớp vỏ tổn thương, tức giận và mặc cảm của mình. Sadhguru khi được hỏi về sự tự tại của mình, ông trả lời: "Ai bảo cậu tôi yên bình là tôi đã không phải trải qua đau khổ?". Còn nhớ cách đây hơn 1 năm, tôi cũng trải qua trầm cảm, tôi đã bật khóc ngay trước cổng nhà, nghĩ " Chẳng lẽ mình không xứng đáng hạnh phúc? Có lẽ mình không bao giờ hạnh phúc, đây có lẽ số phận của mình, suốt đời cô độc." Nhưng nhìn tôi hôm nay, những gì tôi trải qua, tôi đến được hành trình này, đi xa đến đâu, hạnh phúc, bình yên, đủ đầy và tràn trề niềm tin, có mọi điều tôi mơ ước, được là con người tôi được sinh ra, được là chính mình, tự do thực sự, tôi thực sự biết ơn những gì tôi trải qua, bóng tối, ánh sáng, nỗi đau...
Với những ai còn vật lộn, tôi muốn nhắn nhủ hãy đặt niềm tin vào mình, rằng bạn xứng đáng hạnh phúc và bạn có thể hạnh phúc và tự do suốt cuộc đời này. Vì đôi khi, nỗi đau khiến bạn nhận ra vẫn đáng quý, đáng yêu thương, đáng trân trọng và đặc biệt ra sao.
"Rejection is God protection"
"Sự chối là sự bảo vệ của Chúa"
Và hãy nhớ, bạn luôn có sự giúp đỡ, từ những người thân yêu và cũng chính từ những người lạ(mà có lẽ được gửi đến cuộc sống bạn). Chỉ cần bạn với tay, chỉ cần bạn nói mình cần giúp đỡ, sẽ luôn có người đến giúp bạn.
Đến đây, có lẽ có 3 người lạ - 3 "thiên thần" tôi cần cảm ơn vũ trụ đã gửi đến cho tôi: Bảo Bình Tarot, Marisa Peer và Thích Nhất Hạnh. Họ đã dẫn tôi đến con đường của chữa lành, hành trình về nhà, hiểu được sự thiêng liêng, kì diệu và sự thật của mỗi con người.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét