Đằng sau mỗi hành vi của con người không phải là đạo đức hay kỷ luật. Đằng sau mỗi cách hành xử, mỗi hành động mà chúng ta thường nói "không hiểu sao mình làm vậy" là những nỗi niềm, những câu chuyện, những vòng lặp cảm xúc và suy nghĩ.
Đằng sau đứa trẻ nổi loạn là câu chuyện gì? Đó là câu chuyện của đứa bé thiếu thốn tình thương và sự quan tâm. Là lời kêu gào trong vỏ bọc bất cần: "Tôi đau lắm, tôi cô đơn lắm, làm ơn yêu tôi, làm ơn che chở và quan tâm tôi". Đứa trẻ nổi loạn bất lực. Bất lực để được quan tâm, được yêu thương, được nhìn nhận và lắng nghe. Nó không còn cách nào khác ngoài đập phá, tức giận, điên cuồng. Không, chúng không tâm thần đâu. Chỉ có cha mẹ chúng đã vô tâm bỏ qua nhu cầu của chúng, cho rằng chỉ cần vật chất đã đủ rồi, mắng chúng một hai câu rồi tức giận bỏ đi, cho người khác giáo huấn con mà không một lần ngồi lại bên con hỏi "Tại sao con làm vậy?". Hãy hỏi đi, chúng sẽ trả lời cho bạn biết: "Bố mẹ không bao giờ bên con", "Con chưa bao giờ được khen ngợi và công nhận", "Con cô đơn lắm"... Đứa trẻ nổi loạn đó sâu thẳm vẫn là cậu bé, cô bé vẫn luôn ngoan ngoãn, khao khát được yêu thương và quan tâm, được giúp đỡ và bao bọc. Chúng bất cần tự làm mình đau để ngoái lại nhìn: có ai quan tâm mình không, có ai yêu mình và bên mình không, có ai thương mình không. Chúng vẫn luôn chờ đợi một người thực sự quan tâm chúng, vỗ về chúng, bù đắp những cô đơn và thiếu thốn của chúng.
Tôi nhớ câu chuyện một người kể cho tôi về đứa con của một vị lãnh đạo. Từ khi người cha được thăng chức, đi công tác tối ngày, đứa con trai bỗng từ một cậu bé ngoan trở nên nổi loạn, gây chuyện phá phách khắp nơi. Còn cha mẹ cậu vẫn mải miết làm việc, quát mắng cậu vài câu, cho cấp dưới xử lý những vụ tai nạn của cậu. Có lẽ họ chỉ cần ngồi lại bên cậu, hỏi cậu tại sao, có chuyện gì mà con lại như vậy. Cậu không phải là đứa trẻ hư. Cậu chỉ là đứa trẻ thiếu thốn với những mong muốn, nhu cầu không được đáp ứng. Nhu cầu có gia đình thương yêu, nhu cầu được kết nối, nhu cầu được quan tâm, được chăm sóc như một đứa trẻ. Cậu cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Còn gì đau lòng hơn? Nơi đáng lẽ là tổ ấm giờ chỉ là "ngôi nhà" không còn hơi ấm yêu thương của gia đình.
Thay vì nhìn vào hành động, nhìn vào các triệu chứng, nhìn vào bề nổi của các vấn đề, hãy nhìn sâu vào nguyên nhân gốc rễ câu chuyện của bạn. Không phải bỗng nhiên bạn lo âu, không phải bỗng nhiên bạn suy nhược, không phải bỗng nhiên bạn trầm cảm, không phải bỗng nhiên bạn rụng tóc, bỗng nhiên bạn đau dạ dày... Tất cả những gì bạn cảm thấy, bạn trải qua, bạn mắc phải là cách tâm trí và cơ thể bạn đang giúp đỡ bạn: giúp bạn nhận được sự ân cần, quan tâm, giúp bạn không bị tổn thương, cảnh báo bạn rằng bao lâu nay bạn đã thiếu thốn và bị bỏ mặc. Hãy lắng nghe và phân tích câu chuyện của chính mình, lắp ghép với bạn hôm nay: bạn thấy gì? Bạn thấy đâu là gốc rễ, là nguyên nhân, là niềm tin không phù hợp? Không bao giờ quá muộn để yêu thương, để chăm sóc bản thân, để quan tâm và ưu tiên chính mình. Không bao giờ quá muộn để trở thành cha mẹ của chính mình. Như Marisa Peer nói "Không bao giờ quá muộn để có tuổi thơ hạnh phúc". Bây giờ là lúc bạn sang trang, viết nên bắt đầu mới của câu chuyện của bạn. Hành trình yêu thương bản thân và chữa lành đến để cởi trói bạn tự do: tự do linh hồn, tự do thân thể và tự do trái tim. Khi tâm trí bạn chữa lành, cơ thể của bạn cũng sẽ được giải phóng khỏi mọi nỗi đau. Hôm nay, hãy chọn hạnh phúc!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét