Hãy để ánh sáng và tình yêu chữa lành trái tim. Để ta được tự do và hạnh phúc.

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2021

Sống trên đời này, rốt cuộc là vì nghĩa gì?

 Sống trên đời này, rốt cuộc là vì nghĩa gì?

Câu hỏi đơn giản nhưng có vô vàn câu trả lời. Tôi chọn câu trả lời tôi thích nhất: "Ý nghĩa của cuộc sống chỉ là sống cuộc sống con người. Ko cần điểm đến, ko cần mục tiêu, ko cần nghĩa vụ". Cuộc sống vốn đơn giản là vậy. Nhưng tại sao con người vẫn vật vã, khổ sở để thấy "có ý nghĩa"? 
Sống sao cho ý nghĩa không phải là hành động. Mà là thái độ sống. 
Một cuộc sống có ý nghĩa là cuộc sống được là chính mình, sống hết tiềm năng chính mình, sống hạnh phúc, tích cực, sống là lan tỏa ánh sáng và tình yêu thương. Ta không cần làm gì ngoài là chính mình, làm việc mình yêu thích, sống cho mình, theo đuổi tiếng gọi của giấc mơ và trái tim. 
Hôm nay tôi đọc một bài báo nói về cô gái "nghỉ hưu" tuổi 27 để sống cuộc sống "yoga, thiền, ăn chay, làm đồ handmade...". Tôi cảm thấy có gì sai sai. 27 tuổi... tại sao đã nghỉ hưu? Trong truyện "Lặng lẽ Sapa", nhân vật "anh thanh niên 27 tuổi" sống lặng lẽ và đẹp đẽ: cống hiến, vui tươi, hạnh phúc, lạc quan, tích cực... Tôi không chỉ trích cách sống "nghỉ hưu" 27 tuổi của cô. Tôi chỉ có cảm giác cô ấy chạy trốn cuộc sống. Dĩ nhiên đôi khi ta quá mệt mỏi với công việc, ta có thể muốn chút thời gian để lắng lại bản thân. Nhưng liệu "nghỉ hưu" 27 tuổi là đã sống hết tiềm năng của cô chưa? Ngoài kia còn rất nhiều việc để cô làm thay vì ở nhà tập yoga và ngồi thiền tịnh. Tôi không bao giờ cổ súy ai "nghỉ hưu" để cảm thấy yên bình. Yên bình thực sự nằm trong tâm trí. Không phải tại cuộc sống, xã hội hay công việc, tiền bạc, công danh mà bạn không thanh thản, không hạnh phúc.
Ai cũng muốn có cuộc sống đơn giản như Lý Tử Thất trên Youtube. Nhưng thế giới và nhân loại muốn phát triển cần những con người như anh thanh niên 27 tuổi. Bạn không cần phải là Bill Gates. Nhưng bạn cần sống hết tiềm năng của bạn. Lý do thực sự bạn mệt mỏi với cuộc sống ư? Vì bạn không biết sống.
Trước đây tôi cũng từng thấy chán ngán với cuộc sống, thấy mỗi ngày nặng nề. Giờ đây, khi tôi hiểu ra cuộc sống vốn là tôi sống trọn vẹn với chính mình mỗi giây phút, yêu thương bản thân, tôn trọng nhu cầu của mình, tôi bắt đầu thấy nhẹ nhõng biết bao. Sống chậm lại không phải là "làm mọi việc chậm lại", mà là cảm nhận nhiều hơn. Cảm nhận hơi thở của mình, cảm nhận yêu thương, cảm nhận những điều tôi may mắn được ban tặng: thức ăn, ngôi nhà, gia đình yêu thương..., cảm nhận vui buồn của mình, cảm nhận nỗi niềm và những suy nghĩ sâu thẳm trong mình. Mỗi ngày, dành 2 phút ăn chậm lại, dành 5 phút để tập hít thở, 10 phút thảnh thơi để ngồi lại với chính mình... Đấy, yên bình đâu khó. Chỉ cần thay vì xao nhãng bản thân với điện thoại, với tivi, với những câu chuyện nhảm nhít với những con người độc hại, hãy dành thời gian cho bản thân. Khi bạn ngồi với chính mình, bạn sẽ nhận ra những vấn đề thực sự trong bản thân khiến bạn mỏi mệt, những mơ ước, những khao khát, những tiềm năng chờ bạn khai phá. Câu trả lời thường xuất hiện khi ta tĩnh lặng. Khi bạn hiểu bản thân, sống theo tiềm năng và giấc mơ của chính mình, bạn sẽ nhận ra: "À, cuộc sống rất đáng sống".
Đọc quyển "Dám bị ghét", tôi rất thích câu nói của nhà triết gia: "Bằng việc anh sống thôi đã là sự đóng góp rồi". Bằng việc sống hạnh phúc, cảm nhận hạnh phúc và lan tỏa tình yêu thương, ánh sáng, bạn đã tạo nên ý nghĩa cuộc sống. Sống vì nghĩa gì ư?  Chỉ cần ta sống thôi đã là ý nghĩa, không cần đặt lên bàn cân nặng nhẹ, không cần nhãn mác hay trả giá. Thay vì vật vã nghĩ tại sao mình phải sống hay sống thế nào là đúng, hãy đặt câu hỏi: Bạn muốn sống thế nào? Không phải là bạn muốn cuộc sống như thế nào, mà là bạn muốn bạn SỐNG, LÀM VIỆC VÀ YÊU THƯƠNG như thế nào. Cuối cùng, ý nghĩa cuộc sống là do bạn đặt ra mà, phải không?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giá trị của nỗi sợ và Ego

Đúng vậy: nỗi sợ và bản ngã ego đều có giá trị của chúng. Ý nghĩa của chúng là sự bảo vệ.  Bảo vệ bạn khỏi tổn thương "một lần nữa...