Hẳn là bất kỳ ai cũng từng trăn trở câu hỏi này một lần trong đời.
Bạn biết không, tôi ko thể cho bạn câu trả lời chính xác, càng không thể đảm bảo hướng đi nào bạn hạnh phúc và giàu sang. Nhưng tôi khuyên bất kỳ ai, dù trẻ hay già: hãy cứ bước tới.Cái giá phải trả khi bạn tự vùi dập mơ ước, đam mê là gì? Một cuộc đời luôn tự dằn vặt, nuối tiếc và những "giá như"? Một cuộc đời bạn luôn cảm thấy mình có thể làm nhiều hơn nhưng không làm? Bạn hối hận biết bao lúc lâm chung, khi bạn nhận ra bạn không yêu thương và đặt bản thân làm ưu tiên hàng đầu, bấy lâu nay bạn không hạnh phúc ra sao khi không dám theo đuổi những điều dù điên rồ hay giản dị, những điều bạn luôn mong muốn hay mới nhận ra. Con người sợ chết không vì cái chết. Con người sợ chết vì nuối tiếc những điều chưa làm được khi còn sống.
Không phải ước mơ nào cũng là định mệnh. Nhiều người khi đạt được những gì họ mơ ước, họ nhận ra đây ko phải là điều họ muốn. Nhiều người thay đổi mơ ước, đam mê và cả số phận khi họ 30, 40, 50, 60. Không có gì cố định mãi, dù là mơ ước hay đam mê. Nhưng biết sao không? Sai cũng chả sao cả. Có vấp váp tí, chậm chạp tí cũng không sao hết. Ta phải làm sai rồi mới biết để làm đúng. Thomas Edison nói " Tôi không thất bại. Tôi tìm ra 10000 cách không hiệu quả" khi phát minh ra bóng đèn. Chúng ta không cần luôn đúng, không cần luôn đi theo 1 đường thẳng, không cần hoàn hảo. Chúng ta không chạy đua với ai cả. Điều chúng ta cần là hạnh phúc, mãn nguyện, được cống hiến và công nhận. Bạn phải làm điều sai để biết đâu là đúng. Đôi khi, ta cần đi đường vòng. Đôi khi chính con đường sai sai sẽ dẫn bạn đến hướng đi đúng. Nhưng trước hết, bạn cần bước đi mới đi đúng đường được.
Gần đây tôi đọc 1 bài viết nói về việc theo đuổi đam mê và một chút đổi hướng. Một số người bất mãn và nói " Anh còn gia đình, bố mẹ cần phụng dưỡng, báo hiếu. Anh còn bao gánh nặng phải lo. Anh ích kỷ theo đuổi điều mình mong muốn vậy à?". Bản thân tôi là người đã từng mang những gánh nặng đó. Tôi đã nghĩ tôi cần gắng sức gồng gánh giúp bố mẹ, cần khiến bố mẹ an lòng. Nhưng chính những áp lực vô hình và không cần thiết đó khiến tôi kiệt sức, khiến tôi cáu gắt và không thể yêu thương chính gia đình của mình trọn vẹn. Tôi đã đặt mình xuống cuối, cố gắng cắn răng để rồi cảm thấy không hề hạnh phúc.
Nhưng giờ, chính khi tôi đặt mong muốn, mơ ước, đặt hạnh phúc của mình lên trên, khi tôi nói không, tôi đặt chính mình làm ưu tiên hàng đầu, khi thực sự hạnh phúc, tôi nhận ra tôi yêu gia đình của mình nhiều hơn, kiên nhẫn hơn, nhận ra những nỗi đau trong dòng họ, tin tưởng và hy vọng vào đại gia đình của mình.
Và có lẽ nào là vậy, khi ta hạnh phúc cũng là lúc ta có thể hiến dâng trọn vẹn. Hạnh phúc của ta phải quan trọng nhất. Nghe có vẻ ích kỷ, nhưng đây là cuộc đời của bạn, bạn phải được hạnh phúc thay vì cố biến mình là hạnh phúc của người khác. Chúng ta không có nhiệm vụ chắp vá người khác, càng không có nhiệm vụ sống tiếp những đau khổ, thiếu thốn của ông bà, bố mẹ.
Chẳng có tuổi nào là quá sớm hay quá muộn. Chẳng bao giờ quá muộn để hạnh phúc, để tự do, để theo đuổi đam mê, để mộng mơ, để học hỏi và khám phá. Bất cứ khi nào cũng là đúng thời điểm vì bạn là người đã hành động. Chỉ cần bạn bước đi, con đường đã mở ra.
" Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi."(Lỗ Tấn)
KFC thành lập khi ông chủ ở tuổi 65. Chúng ta ko thể ngờ được sức mạnh của mình cho đến khi thử lửa, phải ko?
KFC thành lập khi ông chủ ở tuổi 65. Chúng ta ko thể ngờ được sức mạnh của mình cho đến khi thử lửa, phải ko?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét