Không, bạn không cần dựng bức tường thành nào, không cần đóng lối yêu thương gì hết. Để hiểu và giải thoát khỏi cảm giác tổn thương, cảm giác thấy bị xúc phạm, bị động chạm tự ái, bạn cần xem lại.
Thứ nhất, tại sao bạn thấy như vậy? Tại sao điều đó làm bạn tổn thương, làm bạn khó chịu, làm bạn thấy tự ái? Bạn suy nghĩ gì khi bạn bạn tức tưởi nghĩ về sự kiện đã qua? "Tên đó cố tình làm vậy vì nó ghét mình". À, hẳn rồi, nhưng gì nữa? Điều đó khiến bạn nghĩ gì về bản thân?
Khi ai đó phản bội bạn : "Tôi không thể hạnh phúc", " Vì tôi không xứng đáng"... Khi ai đó bỏ rơi, từ chối bạn: " Tại tôi không đủ xinh đẹp, không đủ tài giỏi, không đủ giàu có...". Khi bạn gặp thất bại: "Tôi vô dụng, tôi bất tài", "Tôi là kẻ thua cuộc"...
Sự kiện xảy ra không làm bạn tổn thương, mà là ý nghĩa bạn gắn mình với sự kiện đó. Ta không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa đi những điều đã xảy ra. Nhưng chắc chắn ta có thể dựng nên những suy nghĩ mới, niềm tin mới cho chính mình, những niềm tin về giá trị bản thân đúng đắn và xứng đáng: "Tôi trọn vẹn và đủ đầy", "Tôi xứng đáng ","Tôi là đủ, tôi có đủ", "Tôi có giá trị để cho đi", "Luôn có người yêu thương tôi"... Đây không phải là suy nghĩ tích cực hay nhìn đời màu hồng. Đây là sự thật. Khi bạn nhận ra giá trị bản thân, dù sự kiện gì xảy ra, dù ai đối xử ra sao, bạn không cần tổn thương, không cần chạnh lòng, không cần khó chịu.
Thứ hai, tự hỏi tại sao chuyện đó xảy ra? Hãy ngồi lại bình tĩnh, không mang những cảm xúc chủ quan của mình vào để xem sự thật là gì. Có thể sự việc xảy ra không kịch tính như bạn nghĩ đâu. Đôi khi ta mang màu sắc cảm xúc chủ quan của mình và cho rằng mọi thứ đều là vì mình, do mình, về phía mình, mọi mũi tên đều chĩa vào mình. Hầu hết không ai cố ý làm tổn thương ai cả. Có thể những kẻ thái nhân cách hoặc ái kỷ (narcissist) - những kẻ tâm thần rối loạn có thể cố tình làm người khác tổn thương. Nhưng hầu hết người bình thường, không ai sáng thức dậy nghĩ hôm nay phải làm gì để khiến ai đó đau lòng, tối gối tay nghĩ mai sẽ làm sao để khiến kẻ khác tổn thương. Lý do ai đó làm bạn tổn thương thì đơn giản và không có nhiều.
Một, người đó không biết điều đó khiến bạn phiền lòng, họ không cố tình. Vậy hãy nói cho họ biết bạn cảm thấy ra sao khi họ làm vậy. Hãy cho họ biết cách bạn muốn được đối xử .
Hai, người đó có vấn đề của họ, họ đem theo vấn đề của mình gây tổn thương những người xung quanh. Họ là con người còn mang nỗi đau, tức giận, sự sợ hãi và bất lực. Họ mới là người có vấn đề, bạn không có vấn đề gì cả. "Hurt people hurt people". Những người có những tổn thương chưa lành trút nỗi đau của mình lên người khác. Nhưng bạn không cần ở lại vòng tròn đó nữa. Ưu tiên hạnh phúc và sự thanh thản của bản thân. Giờ là lúc tìm những người cùng chữa lành, cùng yêu thương chứ không phải cùng dày vò nhau, cùng làm nhau bất hạnh.
Ba, những người có tâm hồn méo mó, vẹo vọ, mang sự hận thù, sợ hãi, sự tối tăm trong mình gieo rắc cho người khác. Để trở thành con người của họ bây giờ hẳn cuộc đời họ cũng đã bị xoắn vặn, bị giày vò. Như cây bonsai, sau nhiều lần bị uốn, cắt tỉa, buộc phải phát triển theo ý muốn người khác, chúng mãi bé xíu, vặn vẹo. Những gì họ gây ra cho bạn, dù tồi tệ đến đâu, cũng không thể thay đổi giá trị của bạn. Đó là điều quan trọng nhất. Và bạn biết không? Khi bạn nhận ra dù đã trải qua nỗi đau đến vậy, bạn vẫn tốt bụng, vẫn tử tế, bạn sẽ nhận thấy bản thân cao thượng và kiên cường đến nhường nào. Trong bóng tối, ta mới nhìn ra ánh sáng. Qua những bi ai, những sóng gió, ta nhận ra bản thân vẫn quý giá, đáng trân trọng, vẫn luôn trong trẻo và vẹn nguyên.
Thứ ba, hãy nhận ra đâu là sự thật. Bạn thấy đấy, cảm giác tổn thương xuất hiện vì ta nghĩ sự kiện liên quan đến ta, là vì ta, là tại ta. Nhưng khi bạn nhận ra lý do ai đó làm bạn đau hoàn toàn không liên quan gì đến bạn, bạn không cần thấy tệ hại, thấy đau đớn, thấy chạnh lòng nữa. Bạn vẫn luôn đáng yêu, luôn xứng đáng, luôn trọn vẹn đủ đầy từ khoảnh khắc bạn cất tiếng khóc đầu tiên cho đến hôm nay và mãi mai sau nữa. Khi bạn nhận ra sự thật của bản thân, bạn nhìn thấy vấn đề của người đối diện, bạn sẽ thấy cuộc sống đơn giản và nhẹ nhõm hơn nhiều.
Trong hành trình chữa lành, đôi lúc bạn vẫn gặp lại những vấn đề cũ, tổn thương cũ. Đôi lúc bạn cảm thấy như mình đi giật lùi. Nhưng bạn đang đi đúng hướng đó. Những gì bạn đang gặp lại lần nữa chỉ là một lần check-in, một lần hỏi thăm xem bạn cần chữa lành thêm ở đâu, còn gì cần giải quyết nốt. Nên cứ yên tâm, bạn vẫn làm tốt. Chỉ cần bạn nhận ra vấn đề là bạn đã đi đúng đường rồi đó.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét