Đôi lúc cảm thấy tiêu cực, thấy chán nản, thấy tuyệt vọng cũng không sao. Có điều đừng đắm chìm rồi hòa lẫn danh tính của bạn cùng những suy nghĩ và cảm giác của bạn. Bạn thấy đó, bạn không phải suy nghĩ của mình, không phải cảm xúc của mình hay bất kỳ thứ gì bên ngoài bản thân mình. Đừng chiến đấu với suy nghĩ của mình, đừng chiến đấu với cảm xúc của mình, đừng cố dè nén, chôn chặt, đừng cố phủ nhận, cố đánh đuổi suy nghĩ và cảm xúc bản thân, dù chúng tiêu cực ra sao. Chấp nhận chúng như chính chúng thôi: "À, ta hiểu vì sao ta có suy nghĩ và cảm giác như vầy. Nhưng ta vẫn trọn vẹn, xứng đáng và đáng yêu dù sao nữa." Khi bạn cố chống đối, cố phủ định cảm xúc, suy nghĩ, đó là cuộc chiến không hồi kết.
Cách thực sự để xử lý những cảm xúc và suy nghĩ của mình là hãy ngồi lại, lắng nghe nó, để nó tự nói, tự kể hết câu chuyện của nó, nghe hết những ý tưởng và suy nghĩ có vẻ điên rồ, chỉ im lặng và lắng nghe mà thôi. Và bạn sẽ nhìn thấy sự thật là gì. Bạn không điên, không bệnh tật hay bất thường. Bạn là một con người đang vật lộn với những gánh nặng quá khứ và hiện tại, với bóng tối, với tổn thương và nỗi sợ. Dù suy nghĩ và cảm giác của bạn là gì, chúng không là định nghĩa con người bạn, chúng không làm sứt mẻ dù một miếng giá trị của bạn. Sự thật là bạn vẫn trọn vẹn, vẫn luôn đáng yêu và luôn xứng đáng. Cứ để những suy nghĩ, những cảm xúc của bạn tự diễn biến, tự cởi bỏ. Cuối cùng tâm trí cũng hết chuyện mà kể, nó tự thấy mỏi mệt, chán nản, nó cũng hết chỉ mà thêu dệt nên bức tranh ảo ảnh mà bạn ngỡ là thật.
Cách đối xử sai lầm với bản thân, với suy nghĩ và cảm xúc là đánh giá đúng sai, là hạ thấp, phủ nhận, cố chiến đấu với tâm trí của mình. Mấy ngày nay, tôi cảm thấy hơi nhột vì những lời khuyên mang tính phủ nhận suy nghĩ và cảm xúc: "Hãy suy nghĩ khác, hãy suy nghĩ tích cực, hãy thoát khỏi tiêu cực..." Để tôi hỏi: các bạn đã từng thành công khi cố gạt phăng, cố phủ định, cố đè nén những suy nghĩ và cảm xúc mình chưa? Nếu câu trả lời là không, thì đến lúc bạn phải xem lại cách làm của mình. Chấp nhận những gì bạn suy nghĩ, bạn cảm nhận. " It's OK to not be ok". Đừng cố lý sự, cố tranh đấu với tâm trí của bạn. Tâm trí của bạn không phải là kẻ thù. Tâm trí của bạn thực sự chỉ là 1 người thân đang cố bảo vệ bạn khỏi tổn thương, dù cách bảo vệ có hơi thái quá. Cũng giống một số người thân của ta, đôi khi bạn thấy suy nghĩ thật phiền phức, thật bực mình, thật tuyệt vọng, nhưng tâm trí của bạn chắc chắn không phải kẻ thù. Cách duy nhất xóa bỏ bóng tối là rọi ánh sáng, phải không? Hãy mang ánh sáng, mang yêu thương, mang sự chấp nhận và thấu hiểu cho những nỗi niềm và cho tâm trí của bạn. Chỉ cần nhắc tâm trí bạn " Cảm ơn cậu. Tớ ổn. Tớ an toàn. Tớ đang sống tốt. Tớ vẫn trọn vẹn và xứng đáng". Tâm trí bạn sẽ nhận ra "À, cậu ta ổn, không cần mình nhắc nhở bảo vệ nữa". Và tự động những suy nghĩ đã từng khiến bạn phiền muộn cũng biến tan.
Giờ đến lúc học giao tiếp với tâm trí của bạn rồi. Hãy chỉ cho tâm trí bạn đối xử đúng cách với bạn ra sao, ok?






