Hãy để ánh sáng và tình yêu chữa lành trái tim. Để ta được tự do và hạnh phúc.

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2021

✨Cách thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực ✨

 Đôi lúc cảm thấy tiêu cực, thấy chán nản, thấy tuyệt vọng cũng không sao. Có điều đừng đắm chìm rồi hòa lẫn danh tính của bạn cùng những suy nghĩ và cảm giác của bạn. Bạn thấy đó, bạn không phải suy nghĩ của mình, không phải cảm xúc của mình hay bất kỳ thứ gì bên ngoài bản thân mình. Đừng chiến đấu với suy nghĩ của mình, đừng chiến đấu với cảm xúc của mình, đừng cố dè nén, chôn chặt, đừng cố phủ nhận, cố đánh đuổi suy nghĩ và cảm xúc bản thân, dù chúng tiêu cực ra sao. Chấp nhận chúng như chính chúng thôi: "À, ta hiểu vì sao ta có suy nghĩ và cảm giác như vầy. Nhưng ta vẫn trọn vẹn, xứng đáng và đáng yêu dù sao nữa." Khi bạn cố chống đối, cố phủ định cảm xúc, suy nghĩ, đó là cuộc chiến không hồi kết. 

Cách thực sự để xử lý những cảm xúc và suy nghĩ của mình là hãy ngồi lại, lắng nghe nó, để nó tự nói, tự kể hết câu chuyện của nó, nghe hết những ý tưởng và suy nghĩ có vẻ điên rồ, chỉ im lặng và lắng nghe mà thôi. Và bạn sẽ nhìn thấy sự thật là gì. Bạn không điên, không bệnh tật hay bất thường. Bạn là một con người đang vật lộn với những gánh nặng quá khứ và hiện tại, với bóng tối, với tổn thương và nỗi sợ. Dù suy nghĩ và cảm giác của bạn là gì, chúng không là định nghĩa con người bạn, chúng không làm sứt mẻ dù một miếng giá trị của bạn. Sự thật là bạn vẫn trọn vẹn, vẫn luôn đáng yêu và luôn xứng đáng. Cứ để những suy nghĩ, những cảm xúc của bạn tự diễn biến, tự cởi bỏ. Cuối cùng tâm trí cũng hết chuyện mà kể, nó tự thấy mỏi mệt, chán nản, nó cũng hết chỉ mà thêu dệt nên bức tranh ảo ảnh mà bạn ngỡ là thật.  

Cách đối xử sai lầm với bản thân, với suy nghĩ và cảm xúc là đánh giá đúng sai, là hạ thấp, phủ nhận, cố chiến đấu với tâm trí của mình. Mấy ngày nay, tôi cảm thấy hơi nhột vì những lời khuyên mang tính phủ nhận suy nghĩ và cảm xúc: "Hãy suy nghĩ khác, hãy suy nghĩ tích cực, hãy thoát khỏi tiêu cực..." Để tôi hỏi: các bạn đã từng thành công khi cố gạt phăng, cố phủ định, cố đè nén những suy nghĩ và cảm xúc mình chưa? Nếu câu trả lời là không, thì đến lúc bạn phải xem lại cách làm của mình. Chấp nhận những gì bạn suy nghĩ, bạn cảm nhận. " It's OK to not be ok". Đừng cố lý sự, cố tranh đấu với tâm trí của bạn. Tâm trí của bạn không phải là kẻ thù. Tâm trí của bạn thực sự chỉ là 1 người thân đang cố bảo vệ bạn khỏi tổn thương, dù cách bảo vệ có hơi thái quá. Cũng giống một số người thân của ta, đôi khi bạn thấy suy nghĩ thật phiền phức, thật bực mình, thật tuyệt vọng, nhưng tâm trí của bạn chắc chắn không phải kẻ thù. Cách duy nhất xóa bỏ bóng tối là rọi ánh sáng, phải không? Hãy mang ánh sáng, mang yêu thương, mang sự chấp nhận và thấu hiểu cho những nỗi niềm và cho tâm trí của bạn. Chỉ cần nhắc tâm trí bạn " Cảm ơn cậu. Tớ ổn. Tớ an toàn. Tớ đang sống tốt. Tớ vẫn trọn vẹn và xứng đáng". Tâm trí bạn sẽ nhận ra "À, cậu ta ổn, không cần mình nhắc nhở bảo vệ nữa". Và tự động những suy nghĩ đã từng khiến bạn phiền muộn cũng biến tan. 

Giờ đến lúc học giao tiếp với tâm trí của bạn rồi. Hãy chỉ cho tâm trí bạn đối xử đúng cách với bạn ra sao, ok?



Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2021

Love your body

 Hành trình chữa lành sẽ thật thiếu sót nếu không đề cập đến việc yêu thương cơ thể của ta. Nghĩ xem, cơ thể ta chính là nơi chứa đựng trái tim, chứa trí não, chứa linh hồn và sự sống của ta. Cơ thể cũng là nơi ghi dấu những vết sẹo thể chất: những lần bạn ngã, bạn bị thương cũng như những tổn thương tâm lý. Cơ thể chính là ngôi nhà, là mái ấm thực sự của ta. Đó là lý do tại sao trong hành trình chữa lành, trong thiền, trong hít thở chánh niệm ta luôn được gọi "về nhà". Về nhà, về tổ ấm chính là đem tâm trí về lại với cơ thể vật lý của ta, nhận ra ta đang có mái ấm là chính cơ thể mình trong từng nhịp thở, từng bước chân. Khi ta thả trôi suy nghĩ trong thế giới bên ngoài, chánh niệm và thiền tình dẫn ta trở về với chính mình trong cơ thể.

Cơ thể ta tuyệt diệu là vậy: là ngôi nhà cho linh hồn, là nơi diệu kỳ luôn tự lành lặn sau mỗi lần bạn bị thương, là nơi giúp bạn đi đến muôn nơi, giúp bạn cảm nhận cuộc sống này bằng các giác quan, giúp bạn thể hiện chính mình. Nhưng hãy nhìn lại cách bạn đối xử với chính cơ thể mình. Bạn đã yêu thương, trân trọng và cảm thương cơ thể mình ra sao? Bạn đã nhận ra bao lần chỉ vì thèm thuồng mà bạn ăn uống những đồ ăn bạn biết không lành mạnh, bạn vì ham hố mà thức xuyên đêm, vì chút ham vui, chút giải tỏa mà uống rượu be bét, hút chích... Bạn nhận ra vì chút bụng mỡ mà bạn nhịn ăn uống, bắt cơ thể chịu đựng mọi hình phạt. Đó có phải là yêu thương cơ thể?

Câu nói tôi thích nhất của Marisa Peer trong buổi Masterclass về giảm cân là: " Ăn kiêng thất bại vì ăn kiêng luôn cố cai trị trí óc, trừng phạt cơ thể, kiềm hãm thức ăn mà không nhận ra trí óc không muốn những điều đó. Cách duy nhất để giảm cân thành công là yêu thương cơ thể, chấp nhận nó, hiểu nó và tử tế với cơ thể mình. Cơ thể bạn rất rộng lượng. Chỉ cần bạn đối tốt với nó 1 điều thôi, nó sẽ đối tốt với bạn". 

Hãy yêu thương cơ thể mình như mọi lý thuyết về tình yêu: lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận. Khi cơ thể bạn lên tiếng, khi bạn thấy mệt nhọc, đã đến lúc dừng lại nghe xem cơ thể muốn nói gì. Thấu hiểu vì sao cơ thể mình như vậy, chấp nhận và yêu thương chính phần không hoàn hảo trên cơ thể mình. Tôi nhận ra khi tôi thực sự yêu thương và lắng nghe cơ thể, cơ thể tôi nhẹ nhõm biết bao. Tôi cũng chẳng bận tâm bụng mỡ hay đùi to. Bây giờ với tôi, không phải là giảm cân hay có cơ thể mi nhon. Mà tôi muốn cơ thể khỏe mạnh, nhẹ nhàng, năng động. Đôi lúc tôi sờ bụng mỡ và cười: "Tao tin là cơ thể đang hoạt động tốt". Vì thế tôi không ăn kiêng, không ép cân, không vật vã vì cân nặng của mình. Và cơ thể đáp ứng đúng như tôi tin: cho tôi bụng nhẹ nhõm, cho tôi cơ thể linh hoạt và thanh thoát. 

Yêu thương và trân trọng cơ thể của mình vì bấy lâu nay cơ thể bạn đã gánh bao gánh nặng, bao tổn thương, là nơi luôn che chở, bảo vệ bạn. Hãy đối xử với cơ thể mình như bạn đang xây dựng một mái ấm cho bản thân: chăm chút màu sơn, đường gạch, từng cái cửa sổ, từng miếng ngói lợp. Cơ thể bạn xứng đáng được yêu thương như chính bạn xứng đáng nhận yêu thương. Yêu thương và chấp nhận mỗi đường cong, mỗi góc cạnh của chính mình. Ngừng tự làm đau mình, ngừng trừng phạt cơ thể, ngừng phán xét chính cơ thể mình. Hãy cắt bỏ những thứ độc hại với sức khỏe, ngừng vì chút ham mà cơ thể bạn phải gánh chịu. Tập thể dục, ăn uống lành mạnh và sinh hoạt điều độ vì cơ thể bạn xứng đáng được chăm sóc, được nuôi dưỡng và rèn luyện để khỏe mạnh và vững chãi. Cơ thể bạn xứng đáng được đối xử tốt, được chăm sóc, được yêu thương, được trân trọng. Vì cuối cùng, ngôi nhà thực sự, mái ấm thực sự của bạn chính là cơ thể mình. Hãy hỏi bản thân: không có cơ thể này thì mình ở đâu? Và bạn biết câu trả lời rồi đó. 





Thứ Tư, 21 tháng 7, 2021

Nỗi niềm đứa trẻ nổi loạn

 Đằng sau mỗi hành vi của con người không phải là đạo đức hay kỷ luật. Đằng sau mỗi cách hành xử, mỗi hành động mà chúng ta thường nói "không hiểu sao mình làm vậy" là những nỗi niềm, những câu chuyện, những vòng lặp cảm xúc và suy nghĩ.

Đằng sau đứa trẻ nổi loạn là câu chuyện gì? Đó là câu chuyện của đứa bé thiếu thốn tình thương và sự quan tâm. Là lời kêu gào trong vỏ bọc bất cần: "Tôi đau lắm, tôi cô đơn lắm, làm ơn yêu tôi, làm ơn che chở và quan tâm tôi". Đứa trẻ nổi loạn bất lực. Bất lực để được quan tâm, được yêu thương, được nhìn nhận và lắng nghe. Nó không còn cách nào khác ngoài đập phá, tức giận, điên cuồng. Không, chúng không tâm thần đâu. Chỉ có cha mẹ chúng đã vô tâm bỏ qua nhu cầu của chúng, cho rằng chỉ cần vật chất đã đủ rồi, mắng chúng một hai câu rồi tức giận bỏ đi, cho người khác giáo huấn con mà không một lần ngồi lại bên con hỏi "Tại sao con làm vậy?". Hãy hỏi đi, chúng sẽ trả lời cho bạn biết: "Bố mẹ không bao giờ bên con", "Con chưa bao giờ được khen ngợi và công nhận", "Con cô đơn lắm"... Đứa trẻ nổi loạn đó sâu thẳm vẫn là cậu bé, cô bé vẫn luôn ngoan ngoãn, khao khát được yêu thương và quan tâm, được giúp đỡ và bao bọc. Chúng bất cần tự làm mình đau để ngoái lại nhìn: có ai quan tâm mình không, có ai yêu mình và bên mình không, có ai thương mình không. Chúng vẫn luôn chờ đợi một người thực sự quan tâm chúng, vỗ về chúng, bù đắp những cô đơn và thiếu thốn của chúng.

Tôi nhớ câu chuyện một người kể cho tôi về đứa con của một vị lãnh đạo. Từ khi người cha được thăng chức, đi công tác tối ngày, đứa con trai bỗng từ một cậu bé ngoan trở nên nổi loạn, gây chuyện phá phách khắp nơi. Còn cha mẹ cậu vẫn mải miết làm việc, quát mắng cậu vài câu, cho cấp dưới xử lý những vụ tai nạn của cậu. Có lẽ họ chỉ cần ngồi lại bên cậu, hỏi cậu tại sao, có chuyện gì mà con lại như vậy. Cậu không phải là đứa trẻ hư. Cậu chỉ là đứa trẻ thiếu thốn với những mong muốn, nhu cầu không được đáp ứng. Nhu cầu có gia đình thương yêu, nhu cầu được kết nối, nhu cầu được quan tâm, được chăm sóc như một đứa trẻ. Cậu cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Còn gì đau lòng hơn? Nơi đáng lẽ là tổ ấm giờ chỉ là "ngôi nhà" không còn hơi ấm yêu thương của gia đình.

Thay vì nhìn vào hành động, nhìn vào các triệu chứng, nhìn vào bề nổi của các vấn đề, hãy nhìn sâu vào nguyên nhân gốc rễ câu chuyện của bạn. Không phải bỗng nhiên bạn lo âu, không phải bỗng nhiên bạn suy nhược, không phải bỗng nhiên bạn trầm cảm, không phải bỗng nhiên bạn rụng tóc, bỗng nhiên bạn đau dạ dày... Tất cả những gì bạn cảm thấy, bạn trải qua, bạn mắc phải là cách tâm trí và cơ thể bạn đang giúp đỡ bạn: giúp bạn nhận được sự ân cần, quan tâm, giúp bạn không bị tổn thương, cảnh báo bạn rằng bao lâu nay bạn đã thiếu thốn và bị bỏ mặc. Hãy lắng nghe và phân tích câu chuyện của chính mình, lắp ghép với bạn hôm nay: bạn thấy gì? Bạn thấy đâu là gốc rễ, là nguyên nhân, là niềm tin không phù hợp? Không bao giờ quá muộn để yêu thương, để chăm sóc bản thân, để quan tâm và ưu tiên chính mình. Không bao giờ quá muộn để trở thành cha mẹ của chính mình. Như Marisa Peer nói "Không bao giờ quá muộn để có tuổi thơ hạnh phúc". Bây giờ là lúc bạn sang trang, viết nên bắt đầu mới của câu chuyện của bạn. Hành trình yêu thương bản thân và chữa lành đến để cởi trói bạn tự do: tự do linh hồn, tự do thân thể và tự do trái tim. Khi tâm trí bạn chữa lành, cơ thể của bạn cũng sẽ được giải phóng khỏi mọi nỗi đau. Hôm nay, hãy chọn hạnh phúc!






Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2021

Sống trên đời này, rốt cuộc là vì nghĩa gì?

 Sống trên đời này, rốt cuộc là vì nghĩa gì?

Câu hỏi đơn giản nhưng có vô vàn câu trả lời. Tôi chọn câu trả lời tôi thích nhất: "Ý nghĩa của cuộc sống chỉ là sống cuộc sống con người. Ko cần điểm đến, ko cần mục tiêu, ko cần nghĩa vụ". Cuộc sống vốn đơn giản là vậy. Nhưng tại sao con người vẫn vật vã, khổ sở để thấy "có ý nghĩa"? 
Sống sao cho ý nghĩa không phải là hành động. Mà là thái độ sống. 
Một cuộc sống có ý nghĩa là cuộc sống được là chính mình, sống hết tiềm năng chính mình, sống hạnh phúc, tích cực, sống là lan tỏa ánh sáng và tình yêu thương. Ta không cần làm gì ngoài là chính mình, làm việc mình yêu thích, sống cho mình, theo đuổi tiếng gọi của giấc mơ và trái tim. 
Hôm nay tôi đọc một bài báo nói về cô gái "nghỉ hưu" tuổi 27 để sống cuộc sống "yoga, thiền, ăn chay, làm đồ handmade...". Tôi cảm thấy có gì sai sai. 27 tuổi... tại sao đã nghỉ hưu? Trong truyện "Lặng lẽ Sapa", nhân vật "anh thanh niên 27 tuổi" sống lặng lẽ và đẹp đẽ: cống hiến, vui tươi, hạnh phúc, lạc quan, tích cực... Tôi không chỉ trích cách sống "nghỉ hưu" 27 tuổi của cô. Tôi chỉ có cảm giác cô ấy chạy trốn cuộc sống. Dĩ nhiên đôi khi ta quá mệt mỏi với công việc, ta có thể muốn chút thời gian để lắng lại bản thân. Nhưng liệu "nghỉ hưu" 27 tuổi là đã sống hết tiềm năng của cô chưa? Ngoài kia còn rất nhiều việc để cô làm thay vì ở nhà tập yoga và ngồi thiền tịnh. Tôi không bao giờ cổ súy ai "nghỉ hưu" để cảm thấy yên bình. Yên bình thực sự nằm trong tâm trí. Không phải tại cuộc sống, xã hội hay công việc, tiền bạc, công danh mà bạn không thanh thản, không hạnh phúc.
Ai cũng muốn có cuộc sống đơn giản như Lý Tử Thất trên Youtube. Nhưng thế giới và nhân loại muốn phát triển cần những con người như anh thanh niên 27 tuổi. Bạn không cần phải là Bill Gates. Nhưng bạn cần sống hết tiềm năng của bạn. Lý do thực sự bạn mệt mỏi với cuộc sống ư? Vì bạn không biết sống.
Trước đây tôi cũng từng thấy chán ngán với cuộc sống, thấy mỗi ngày nặng nề. Giờ đây, khi tôi hiểu ra cuộc sống vốn là tôi sống trọn vẹn với chính mình mỗi giây phút, yêu thương bản thân, tôn trọng nhu cầu của mình, tôi bắt đầu thấy nhẹ nhõng biết bao. Sống chậm lại không phải là "làm mọi việc chậm lại", mà là cảm nhận nhiều hơn. Cảm nhận hơi thở của mình, cảm nhận yêu thương, cảm nhận những điều tôi may mắn được ban tặng: thức ăn, ngôi nhà, gia đình yêu thương..., cảm nhận vui buồn của mình, cảm nhận nỗi niềm và những suy nghĩ sâu thẳm trong mình. Mỗi ngày, dành 2 phút ăn chậm lại, dành 5 phút để tập hít thở, 10 phút thảnh thơi để ngồi lại với chính mình... Đấy, yên bình đâu khó. Chỉ cần thay vì xao nhãng bản thân với điện thoại, với tivi, với những câu chuyện nhảm nhít với những con người độc hại, hãy dành thời gian cho bản thân. Khi bạn ngồi với chính mình, bạn sẽ nhận ra những vấn đề thực sự trong bản thân khiến bạn mỏi mệt, những mơ ước, những khao khát, những tiềm năng chờ bạn khai phá. Câu trả lời thường xuất hiện khi ta tĩnh lặng. Khi bạn hiểu bản thân, sống theo tiềm năng và giấc mơ của chính mình, bạn sẽ nhận ra: "À, cuộc sống rất đáng sống".
Đọc quyển "Dám bị ghét", tôi rất thích câu nói của nhà triết gia: "Bằng việc anh sống thôi đã là sự đóng góp rồi". Bằng việc sống hạnh phúc, cảm nhận hạnh phúc và lan tỏa tình yêu thương, ánh sáng, bạn đã tạo nên ý nghĩa cuộc sống. Sống vì nghĩa gì ư?  Chỉ cần ta sống thôi đã là ý nghĩa, không cần đặt lên bàn cân nặng nhẹ, không cần nhãn mác hay trả giá. Thay vì vật vã nghĩ tại sao mình phải sống hay sống thế nào là đúng, hãy đặt câu hỏi: Bạn muốn sống thế nào? Không phải là bạn muốn cuộc sống như thế nào, mà là bạn muốn bạn SỐNG, LÀM VIỆC VÀ YÊU THƯƠNG như thế nào. Cuối cùng, ý nghĩa cuộc sống là do bạn đặt ra mà, phải không?


Thứ Tư, 14 tháng 7, 2021

Ngừng là nạn nhân! Hôm nay, hãy chọn là người chiến thắng!

 Ngừng nhai đi nhai lại hoàn cảnh, quá khứ của mình: gia đình, lầm lỗi, nghịch cảnh. Ngừng thấy mình đáng thương, thấy mình bất hạnh, thấy mình tội nghiệp.

Những câu truyện bạn còn giữ, bạn muốn kể cho ng khác để nhận được chút cảm thông, chút thấu hiểu, bạn đã đem chúng ra ánh sáng chưa, đã từng 1 lần soi xét chúng dưới con mắt khách quan trung thực chưa? Bạn còn đóng vai nạn nhận, đóng vai kẻ bị hại thì bạn không bao giờ chiến thắng. Bạn không thể đóng vai nạn nhân khi bạn muốn chiến thắng. Bạn chỉ tự do khi bạn sẵn sàng đạp tung cái nhà tù quá khứ giam giữ bạn, khi bạn là một chiến binh, là kẻ phục chinh. Vâng, nếu bạn còn tiếp tục luyến tiếc, hoài niệm "tôi là kẻ bị hại", "tôi bất hạnh", thay vì nhận ra sức mạnh vốn có bên trong mình thù bạn đang níu vào cái cánh cửa đang giam cầm bạn, trong khi cánh cửa đó chỉ là quá khứ mục nát.
Dĩ nhiên, lý do ta còn đóng vai nạn nhân vì ta không biết làm sao để chiến đấu. Có thể cha mẹ bạn luôn cố gắng nín nhịn thay vì đứng lên bảo vệ bạn và chính họ. Có thể bạn nhận thấy việc lên tiếng, việc chiến đấu làm bạn bị đánh đòn, bị mắng nhiếc. Không phải lỗi của bạn khi bạn chưa thoát khỏi vai nạn nhân bạn diễn. Nhưng hôm nay bạn biết rồi đó, bạn không còn là nạn nhân nữa, không sống trong quá khứ đứa bé không được yêu thương, quan tâm, được lắng nghe và thấu hiểu nữa, đứa bé bất lực, không có sức mạnh, bị đánh đập, bị bỏ rơi, bị hắt hủi nữa . Bây giờ bạn có sự lựa chọn. Bây giờ bạn có cuộc sống bạn có thể tự tạo dựng. Bây giờ bạn có thể là chính cha mẹ của mình, trao yêu thương, trao quan tâm, trao sự lắng nghe, thấu hiểu và tha thứ cho mình, trao cho mình sự tin tưởng tuyệt đối vào bản thân. Ngày hôm nay, bạn nhận ra bạn có sức mạnh và quyền năng để xây dựng nên cuộc sống và con người của bạn. Hãy lấy lại sự tự chủ, ánh sáng, sức mạnh và quyền lực của mình. Quá khứ bạn không thể thay đổi. Nhưng ngay hôm nay, bạn có thể dựng xây. Ngày mai là một ngày khác, phải không?
Bạn muốn chiến thắng thì hãy là người chiến đấu. Chiến đấu vì chính mình. Chiến đấu với niềm tin mình sẽ vượt qua tất cả. Và bạn có thể vượt qua tất cả.
Ernest Hemingway nói: "Con người được sinh ra không phải để dành cho thất bại. Con người có thể bị hủy diệt nhưng không thể bị đánh bại". Chúng ta có sức mạnh nội tâm to lớn, vĩ đại để có thể vượt qua mọi nghịch cảnh. Bạn hãy tin vào sức mạnh của mình, giành lấy quyền năng của bản thân và đóng vai diễn mới: người chiến thắng, người chinh phục, chiến binh của chính mình. Bạn ĐÃ TỪNG là nạn nhân. Nhưng HÔM NAY, bạn là người chiến thắng! 


Thứ Hai, 12 tháng 7, 2021

Nỗi sợ bị từ chối

Con người có hai nhu cầu nguyên thủy cơ bản: nhu cầu được kết nối và nhu cầu được là chính mình. Khi chúng ta nhận ra ta không được công nhận, không được nhìn thấy và lắng nghe, chúng ta hy sinh việc là chính mình để được kết nối, để được trong "hội nhóm", để có một nơi thuộc về. Ta nhận ra để là chính mình, ta có thể sẽ bị bỏ rơi, có thể bị từ chối, có thể không có ai bên cạnhĐiều nghịch lý là khi ta từ chối chính mình, cho dù cố kết nối bao nhiêu với thế giới, với những người xung quanh, ta luôn thấy lạc lõng, thấy cô đơn, thấy tổn thương, thấy bị bỏ mặc. Vì khi ta không thể là chính mình, ta đã từ chối bản thân, ta đã bỏ rơi chính mình và không thể kết nối với chính sâu thẳm nội tâm bản thân. Nỗi đau bị bỏ rơi và nỗi đau không thể là chính mình quá lớn để bạn có thể hiểu, để bạn có thể chữa chạy bằng thuốc, bằng men rượu, bằng thức ăn, bằng mua sắm, bằng chất nghiện, bằng tình yêu từ người khác.

Câu trả lời cho nỗi sợ bị bỏ rơi và từ chối đó là hãy ở lại bên chính mình. Có thể bạn không biết cụ thể "là chính mình" nghĩa là sao, thì hãy là chính người lắng nghe bản thân, xoa dịu những tổn thương, thiếu thốn yêu thương, là người ôm mình mỗi khi khóc, tha thứ và thấu hiểu cho những lỗi lầm của chính mình. Khi bạn có thể là người thấu hiểu và yêu thương chính mình, khi bạn luôn sẵn sàng ở bên mình, đặt vui buồn mình lên trên hết thì bạn không cần phải biết mình là ai. Bạn đã có một nơi an toàn để thuộc về, bạn có thể là bất kỳ ai, có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn, bạn khao khát, bạn ước mơ. Bạn không sợ hãi bị từ chối, bị bỏ rơi. Vì bên bạn có một người cả đời bên bạn, thấu hiểu bạn, yêu thương bạn, tin tưởng bạn, luôn vỗ về ôm ấp an ủi bạn.

Nhiều trang về trầm cảm và lo âu rao giảng về trầm cảm là bệnh lý do "thiếu các chất hóa học", những gì tôi học được và trải nghiệm từ chính mình và người thầy lớn của tôi Marisa Peer và bác sĩ tâm lý Gabor Maste là trầm cảm không liên quan gì đến Serotonin cả. Đúng, tôi nói vậy đó. Trầm cảm là cách trái tim và tâm trí bạn cảnh báo bạn nỗi đau thiếu thốn tình yêu, nỗi đau bản thân bạn đã bị bỏ rơi và tổn thương thế nào. Bất kỳ điều gì xảy ra trong bạn dù là trầm cảm, lo âu, mất ngủ hay rụng tóc, mụn nhọt, đau lưng, đau đầu, viêm da, béo phì... đều là thông điệp cơ thể bạn muốn nói. Cơ thể bạn muốn nói gì?

Muốn biết cơ thể bạn muốn nói gì, thì hãy nhờ RTT. Một giây quảng cáo, hehe. Thật vậy, khi bạn không biết tại sao, điều trị thất bại dù đi muôn nơi, dùng mọi loại thuốc, hãy hỏi tâm trí của mình. Tâm trí bạn luôn có câu trả lời. Việc còn lại là của tôi và RTT.

Lời kết: nỗi sợ bị từ chối là một ảo ảnh. Trong cuộc đời này, bạn luôn có thể bị người này hay người kia từ chối. Điều thực sự đáng sợ là bạn bỏ rơi bản thân để chạy theo sự chấp nhận của người khác. Điều kỳ diệu là: khi bạn không sợ bị bỏ rơi, không ai thực sự bỏ rơi được bạn. Với bạn, những người đến và đi chỉ là khách. Còn bạn luôn là chủ nhà. Bạn luôn tự tại, luôn điềm tĩnh và nồng ấm đón những hành khách yêu thương tiếp theo vào nhà. ĐÓ LÀ HÀNH TRÌNH VỀ NHÀ: về với tâm hồn và cơ thể thần kỳ của ta.



Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2021

Bạn cần gì để thấy mình xứng đáng được yêu thương?

Bạn cần gì để thấy mình xứng đáng? Xứng đáng được yêu thương, hạnh phúc,  được đủ đầy, giàu có? Theo bạn, chúng ta cần gì?

Bạn ko cần bất kỳ điều gì ngoài chính mình. Bản thân bạn và tôi, chúng ta sinh ra đều xứng đáng. Xứng đáng với những điều tốt đẹp, xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương, xứng đáng được sự quan tâm, chú ý. Nhưng có lẽ có những sự kiện đã khiến bạn lung lay niềm tin bạn xứng đáng. Thật đau lòng khi nghĩ mình ko xứng đáng, khi nghĩ đâu đó mình có thiếu sót, mình là 1 sai lầm, mình không đủ. Không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh, không đủ tốt, không đủ tài giỏi...
Nỗi đau của "không đủ" khiến con người đau đớn. Còn gì đau đớn hơn khi tin mình không đủ trong khi sự thật là chúng ta vẫn luôn trọn vẹn, đủ đầy, vẫn luôn đáng yêu và xứng đáng? Nỗi đau chính là sự mâu thuẫn giữa niềm tin mặc cảm "Tôi không đủ" của bản ngã (ego) và sự thật "Tôi luôn đủ. Tôi là đủ" của chính con người nguyên bản của ta.

Tôi đã làm 1 buổi điều trị thôi miên với một cô bé gần đây. Cô bé dễ thương đó ko thể nói câu "em đáng yêu, em xinh đẹp". Em rưng rưng nước mắt khi nói 3 từ đó một cách nghẹn ngào. Vì bấy lâu nay, em vẫn tin em ko đáng yêu, em ko dễ thương. Bấy lâu nay, vì không ai yêu thương em nên em cho rằng em ko đáng được yêu, em ko đáng yêu. Đáng yêu là niềm tin xứng đáng nhận được yêu thương, chứ không phải là về vẻ ngoài ra sao.

Khi ta cần lý do để thấy mình xứng đáng, để thấy mình xinh đẹp, đáng yêu, thấy mình trọn vẹn đồng nghĩa khi ta không còn lý do đó nữa, ta sẽ không còn thấy mình xứng đáng nữa, không thấy mình trọn vẹn, đủ đầy nữa.

Trước khi vào Đại học, tôi biết và tin mình thông minh. Tôi có bằng chứng là điểm số, là giấy khen, là những lần thi thố. Khi đó, tôi cực kỳ tự tin về bản thân, về năng lực học của mình. Và... tôi trượt Đại học. Dù sau đó tôi vẫn may mắn được đi học. Nhưng cú ngã đau đớn đó đã đánh sập tất cả niềm tin tôi có. Tôi đã nghĩ: "Có lẽ đó là ảo tưởng của mình. Mình không có giỏi. Mình cảm thấy không xứng đáng". Suốt 6 năm học Đại học và đến khi ra trường 4 năm sau, tôi vẫn có cảm giác mình là kẻ lừa đảo. Rằng thật ra tôi không có giỏi, tôi chả là gì so với người khác. Tôi đã gắn mình với "trượt đại học", với kẻ kém cỏi thất bại.

Đến hành trình chữa lành, tôi 1 lần nhìn lại điều đó. Tôi nhận ra thất bại đâu khiến tôi mất đi giá trị bản thân. Tôi cũng không phải là "kẻ kém cỏi" như tôi nghĩ. Ai chả mắc sai lầm, ai chả vấp ngã, ai chả 1 vài lần thất bại? Những gì ta nhìn thấy sau ánh hào quang của những tỷ phú, của những người nổi tiếng là chỉ thành quả họ hôm nay. Những lúc họ vất vả, họ chạy đi khắp nơi để xin xỏ, nhờ cậy, lúc họ cũng gặp thất bại, lúc họ nợ nần khốn khó, chỉ có họ rõ nhất. Vậy tôi cũng vậy. Và bạn cũng vậy. Thất bại, hay sai lầm hay vấp váp không là định nghĩa của con người chúng ta.

Giờ đây, tôi chẳng cần ai nói tôi đẹp. Giờ đây, tôi chẳng cần bất kỳ bằng cấp hay tiền bạc hay bất kỳ điều gì để tôi tin mình tài giỏi. Chỉ đơn giản tôi tin mình xinh đẹp. Tôi tin tôi tài giỏi. Ko cần bằng chứng hay lý do. Cho dù tôi béo gầy, cao thấp thế nào, da đen hay trắng, quần áo mặc ra sao, IQ hay EQ của tôi bao nhiêu, tôi đi xe gì, nhà mấy tầng thì khi đi qua bất kỳ cái gương nào tôi cũng nhìn thấy tôi xinh đẹp.

Bạn cũng vậy, bạn thân mến ạ. Bạn chỉ cần tin mình đẹp, tin mình có giá trị, tin mình xứng đáng yêu thương và hạnh phúc, tin mình đáng yêu. Đó là sự thật. Bạn ko cần làm gì ngoài tin vào sự thật, sống theo sự thật của mình. Bạn ko cần loay hoay tìm hiểu xem cung hoàng đạo mình là gì, vật vã xem mình sinh ngày này thì ra sao, mình là người thế nào trong 16 nhân cách... Bạn ko phải tìm hiểu về mình theo cách đó. Sự thật của bạn chỉ có vậy. Còn bạn là ai, dần dần bạn sẽ nhận ra đơn giản vầy thôi: bạn là 1 con người. Con người  may mắn được trải nghiệm cuộc sống này, được ngắm trời đất, được yêu và yêu thương.

Để thay đổi niềm tin về giá trị của mình, cách đơn giản nhất bạn có thể làm là nhắc nhở mình hàng ngày. Tôi khuyến khích các khách hàng viết lên gương, dán lên tường, đặt màn hình nền... câu thần chú của RTT  "Tôi dễ thương", "Tôi xinh đẹp", "Tôi xứng đáng", "Tôi đáng yêu", "Tôi trọn vẹn", "Tôi tài giỏi", "Tôi đủ đầy"... Bằng việc lặp đi lặp lại, ta tạo nên niềm tin thụ động. Và từ niềm tin thụ động ta sẽ biến thành niềm tin chủ động.

Khi bạn tin bạn xứng đáng yêu thương, bạn tin bạn dễ thương, đáng yêu, bạn dễ dàng nhận tình yêu thương của mọi người,bạn cho đi tình yêu vô điều kiện, bạn không chạy theo người khác van vỉ họ ban cho mình hạnh phúc, bạn không nhặt nhạnh những miếng tình yêu rơi vãi. Bạn biết mình xứng đáng, bạn gạt đi những con người ko xứng đáng với giá trị của bạn nữa. Hoặc, những kẻ đó sẽ tự bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Vậy nên, khi ta bắt đầu biết yêu thương bản thân, mọi thứ đi vào quỹ đạo.


Giá trị của nỗi sợ và Ego

Đúng vậy: nỗi sợ và bản ngã ego đều có giá trị của chúng. Ý nghĩa của chúng là sự bảo vệ.  Bảo vệ bạn khỏi tổn thương "một lần nữa...