Sự khác nhau giữa kỳ vọng(expectation) và có mục tiêu(having goals).
Kỳ vọng thực tế là áp lực ta đặt lên bản thân và người khác. Vì thế kỳ vọng luôn đi cùng sự thất vọng, bực bội, stress, mệt mỏi. Kỳ vọng tập trung vào kết quả, vào việc MỌI VIỆC PHẢI DIỄN RA theo mong muốn. Kỳ vọng là việc chờ đợi, cần nhận được công nhận, đánh giá để thấy mình có giá trị. Kỳ vọng không mang tính kiên nhẫn, thấu hiểu và yêu thương, nên dĩ nhiên kỳ vọng không có niềm vui, không có đam mê và niềm tin. Việc có mục tiêu khác với đặt ra kỳ vọng đó là mục tiêu là hướng đi và niềm tin ta đến được đó. Mục tiêu là nơi bạn MUỐN đến, không là PHẢI đến. Nên mục tiêu không áp lực, không khiến ta mất kiên nhẫn, khiến ta bực bội khi hướng đi thay đổi. Mục tiêu kiên nhẫn, đầy niềm tin vào năng lực bản thân, không mang tính cạnh tranh nên mang đầy niềm vui, khát khao, đam mê. Mục tiêu thúc đẩy ta, truyền cảm hứng, khiến ta thấy tràn trề sức sống. Vì vậy thay vì đặt kỳ vọng lên bản thân, lên người khác, lên cuộc sống, hãy lên mục tiêu cho mình và đến đích.
Ví dụ cùng là "tôi giàu". Kỳ vọng đặt ra "tôi lúc 35 tuổi, phải có xe sang, nhà villa, con cái học trường tư, lương 80 triệu tháng...". Đến năm 35 tuổi có thể bạn có nhà lầu, xe hơi, 80 triệu/tháng, con cái học trường sang nhưng xe bạn không phải BMW, không phải Lamborghini, Porche... và bạn ủ rủ "ô, thế là mình không đủ giỏi, mình vẫn kém cỏi hơn mình tưởng" trong khi bạn đã làm việc không ngừng nghỉ, vắt kiệt sức lực và mất hết niềm vui trong cuộc sống. Kỳ vọng sai ở chỗ nó chỉ tập trung vào đích đến, không quan tâm đến chính bạn đã cố gắng ra sao hay có những khó khăn gì.
Mục tiêu là "tôi giàu" đơn giản hơn và không mang tính giới hạn về thời gian, không gian. Mục tiêu của tôi là tôi có nhà sang, hạnh phúc, du lịch quanh thế giới, có tiền chăm sóc cha mẹ... Đến năm 35 tuổi có thể tôi chưa du lịch quanh thế giới, nhưng tôi chăm sóc được bản thân và gia đình, tôi có kinh tế ổn định, tôi có tài sản riêng và độc lập tài chính. Nhưng chả sao hết, vì tôi đã làm việc và sống hết mình, tôi hạnh phúc và thỏa mãn. Ai nói 36, 37 tuổi tôi không du lịch quanh thế giới? Mục tiêu giàu có, tôi đạt được từng bước một. Kể cả những thứ tôi chưa làm được, tôi vẫn tin tôi sẽ có được. Nên tôi không bực bội, không thất vọng, không vội vàng. Vì tôi biết tôi vẫn tài giỏi, trọn vẹn và đỉnh của chóp.
Ai đó nói kỳ vọng không thực tế, hão huyền nên gây thất vọng. Cũng không hẳn. Vấn đề chính của kỳ vọng là sự giới hạn. Giới hạn về mọi thứ PHẢI như thế này, trong khi bạn có thể vượt qua cả kỳ vọng của chính mình nếu bạn để mình phát triển theo chính mục tiêu của mình. Mục tiêu xuôi dòng, tự do và linh hoạt theo các diễn biến, tập trung cao vào phát triển bản thân. Kể cả mọi chuyện có ra sao, bạn vẫn giữ vững niềm tin về giá trị bản thân, bạn nhận ra chỗ thiếu sót để hoàn thiện thay vì chăm chăm nhìn vào thất bại. Kỳ vọng giới hạn, bó buộc và áp lực, tập trung vào việc kiểm soát mọi thứ xung quanh nhưng bỏ quên chính bản thân, thậm chí có thể hại đến bản thân.
Vậy làm sao để biến kỳ vọng thành mục tiêu? Hãy thay đổi cách bạn đối xử với bản thân, kiên nhẫn và yêu thương chính mình, tin tưởng chính mình, không đánh đồng thất bại với giá trị bản thân, tập trung vào phát triển bản thân và KHÔNG GIỚI HẠN. Mục tiêu luôn đổi mới và không giới hạn, nó sẵn sàng chấp nhận thất bại, khó khăn và sự thay đổi.
Vấn đề chính của stress trong kỳ vọng không nằm tại môi trường xung quanh. Vấn đề chính của stress là mong muốn kiểm soát mọi thứ và không tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác. Vứt bỏ ý nghĩ mọi thứ phải theo đúng như bạn mong muốn, vứt bỏ những kỳ vọng từ chính mình và thế giới, chấp nhận một chút lệch lạc, một chút trật ray và nhận sự giúp đỡ từ xung quanh. Cho mình được nghỉ ngơi, được thất bại để tiếp tục hoàn thiện bản thân.
"Theo đuổi sự ưu tú và thịnh vượng sẽ theo đuổi bạn"
Hãy để cuộc đời dẫn bạn đến đích đến thay vì cố dẫn cuộc đời đến đích. Trong lúc đó, hãy tận hưởng hành trình của mình!
"When you're on top, the view is the same. So just enjoy your journey."