Hóa ra tức giận là sự bất lực vì mất kiểm soát . Ta muốn thế giới ứng xử và diễn ra theo ý ta nhưng không thành. Và ta, vì sự bất lực ấy, đem sự kiểm soát ấy áp lên tất cả mọi thứ như 1 kẻ độc tài. Thời tiết phải thế này, công việc phải thế nọ, người xung quanh phải hành xử ra sao. Tất cả thành 1 chuỗi không bao giờ dứt, vì không bao giờ ta có thể kiểm soát được tất cả cuộc sống này. Và ta sẽ liên tục tức giận nếu không biết cách nhìn nhận đúng sự tức giận.
Và sự kiểm soát ấy đến từ đâu?
Tại sao ta phải tuyệt vọng kiểm soát mọi thứ?
Bạn có biết tức giận chỉ là một sự phòng vệ? Chỉ là cách ta chỉ cho thế giới thấy ta không thể xâm phạm?
Bạn có biết tức giận là sự đè nén của những nỗi đau? Là cách ta bảo vệ ta khỏi những đau đớn, tổn thương?
Có khi nào bạn tự hỏi tại sao mình, hay bất kỳ ai lại cáu giận, quát tháo vì 1 lý do bé xíu? Tại sao chỉ vì tắc đường, vì ai đó vô tình nhầm lẫn, vì ai đó đến muộn, bạn vội vã cho rằng mọi thứ thật tệ, ta tức giận với những người chẳng liên quan?
Tôi đã từng nghe Thích Nhất Hạnh nói: " Họ tức giận vì họ khổ sở. Họ ném sự khổ sở của mình xung quanh để mọi người cũng phải chịu đựng như họ."
Có câu nói "Tôi ngồi với sự tức giận của mình đủ lâu để nhận ra đó hóa ra là nỗi đau."
Những nỗi đau và tổn thương ta đã trải qua khiến ta sợ hãi. Khi sợ hãi, ta co người lại, chống đối, kiểm soát, ta trở nên nghi hoặc rằng cái gì cũng không tốt, cái gì cũng có thể làm ta tổn thương. Và ta phòng thủ, ta cho rằng ai cũng không ra gì, cái gì cũng chống lại ta. Ta giương móng vuốt, gầm ghè, cảnh báo cho những kẻ xung quanh rằng ta không thể bị xâm phạm. ĐÓ LÀ SỰ TỨC GIẬN. Nỗi giận kỳ thực có rất nhiề lớp, ta phải bóc hết lớp vỏ bảo vệ tức giận để nhận ra hạt nhân bên trong là nỗi đau, là sự bất lực. Tức giận là 1 cách bảo vệ cũng như sự ngăn cản ta tập trung vào nỗi đau cũng chính mình mà thay vào đó xao nhãng ta ra xung quanh để oán giận, để đổ lỗi cho bất kỳ ai, kể cả chính mình .
Tôi đã trải qua 1 ngày như vậy, tức giận vì 1 vài chuyện không thuận lợi bé xíu. Và tôi đã phải xem lại, có vấn đề gì trong tim tôi, có nỗi đau nào tôi đang đè nén mà tôi lại khó chịu, lại cay cú, lại giận dữ đến thế. Và tôi đã thấy nó, tôi để nỗi đau mình tuôn trào, để bản thân được khóc nức nở, được yếu mềm. Bạn thấy đấy, bạn có thể chuyển hóa sự tức giận. Bằng sự thấu hiểu, bằng tình yêu, bằng sự cảm thông và sự chấp nhận.
Dù là sự tức giận của chính mình hay của người khác, thay vì gân lên đối đầu, thay vì cố nghiến răng đè nén, hãy dành 1 vài phút để chuyển hóa nó. Hãy thấu hiểu và nhận ra nỗi đau thực sự của sự tức giận, hãy yêu mến nó và thấu hiểu nó.
Mỗi khi bạn chuẩn bị hoặc nhận ra mình sắp bùng nổ, hãy nán lạ, hãy hít thở, hãy nhìn lại đâu mới là sự thật. Đừng cố kiểm soát nó, vì cuối cùng, bạn vẫn sẽ xả sự bất mãn của mình đâu đó thôi: với người thân, với con cái, với kẻ xa lạ... Thay vì thế, hãy chuyển hóa sự tức giận của mình thành đóa hoa đẹp đẽ: là tình yêu, là sự đồng cảm, là việc nhìn nhận nỗi đau của mình. Đừng trách móc, đừng quay lại oán hận hay thù hằn, đừng dán nhãn tốt xấu. Có sao đâu nếu ta có cảm giác như vậy? Ta là con người mà, ta có quyền mắc sai lầm, ta có thể vui buồn hờn giận. Điều quan trọng là hãy tha thứ, chấp nhận và yêu thương mình, dù tốt, dù xấu. Đó là cách xử lý sự tức giận. Hãy để quả bom được nổ nhưng nổ thành pháo hoa, không phải bom nguyên tử. Hãy để sự tức giận dẫn đường cho bạn đến nỗi đau mà bao lâu bạn chôn giấu. Bằng cách đối diện nỗi đau, bạn sẽ không bao giờ sợ hãi nó hay chạy trốn hay tức giận. Sẽ mất thời gian,sẽ không dễ dàng, nhưng nỗi đau sẽ không quấy rầy nữa, bạn sẽ mạnh mẽ hơn, can đảm hơn, tự do, điềm tĩnh và vững vàng.
Giờ đây bạn đã hạnh phúc và thanh thản, sao phải tức giận chứ?
https://www.youtube.com/watch?v=ElcakLTnXdA&ab_channel=IrisTran